Vì có Đường Thiên Thành ở đây, đối với Tiêu Trần Đường gia không một chút cố kỵ. Biết rằng hai người đều là đệ tử thân truyền nhưng một người là đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông còn một người lại là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông, sự chênh lệch này thực sự rất lớn.
Thực tế mà nói, Tiêu Trần chỉ có thể xem như đệ tử thân truyền của một phân tông còn Đường Thiên Thành là đệ tử thân truyền của cả bản tông. Một đệ tử thân truyền của bản tông đương nhiên sẽ không cần để ý đến một đệ tử thân truyền của phân tông.
Tên hộ vệ Đường gia vừa nói xong thì đã hùng hổ dẫn người chạy đi bắt Tiêu Trần.
Sau khi biết Tiêu Trần giết chết Đường Thiên Bảo. Đường gia sớm đã phái người điều tra, bọn hắn biết được tu vi của Tiêu Trần chỉ mới đến Chứng Đạo Cảnh. Cho nên trong chuyện bắt Tiêu Trần, Đường Mông căn bản không cần đích thân ra tay, thậm chí ngay cả cường giả Đường gia cũng không phái đi, chỉ sai bốn gã tu vi Đạo Cảnh Môn ra mặt. Ông ta nghĩ rằng bốn gã tu vi Đạo Môn Cảnh cũng đủ để đối phó với Tiêu Trần rồi.
Cho dù hắn là đệ tử thân truyền, cho dù có dùng biện pháp nghịch thiên gì thì vượt qua một cảnh giới tất nhiên không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa Tiêu Trần còn phải đối mặt với bốn gã võ giả Đạo Môn Cảnh. Ván này hắn căn bản không có phần thắng.
Tất nhiên Đường gia không biết, khoảng thời gian Tiêu Trần tiến vào Phong Nguyên dù chỉ mới hơn một tháng ngắn ngủi nhưng tu vi đã đột phá từ Chứng Đạo Cảnh tiểu thành lên Đạo Môn Cảnh nhập môn. Hơn nữa, hắn còn ngưng tụ ra Bát Lăng đạo môn.
Bốn gã võ giả Đạo Môn Cảnh của Đường gia cũng không biết thực thực Tiêu Trần đã có sự thay đổi. Cả bốn hùng hổ ra cửa, chạy một mạch đến chỗ Tiêu Trần.
Vừa mới tiến vào thành Trấn Phong, Tiêu Trần vẫn chưa tìm được chỗ dừng chân, dĩ nhiên không biết lúc này đây đang có mấy người Đường gia chạy đi tìm mình.
Cả thành Trấn Phong vẫn ngư long hỗn tạp và ồn ào như trước, đệ tử các đại thánh tông hội tụ ở chỗ này, võ giả các nơi cũng tập trung đông đúc..
Ở trên đường tìm kiếm nơi dừng chân cho tối nay, vất vả hơn một tháng, bây giờ Tiêu Trần chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt. Trước tiên là tắm rửa cho thoải mái, sau đó ăn một bữa thật no nê và tất nhiên là không thể thiếu rượu ngon được.
Ngay khi Tiêu Trần đang đi trên phố với tâm tình vui vẻ, Tiêu Thánh ở một bên thần bí cười nói: "Tiểu Tử, xem ra ngươi muốn nghỉ ngơi cũng không được đâu, người ta tìm tới cửa rồi kìa."
Từ khi dung hợp với hồ Thiên Linh, trực giác của Tiêu Thánh khôi phục không ít. Ngay cả Tiêu Trần cũng phải công nhận bản thân hắn còn thua một khoảng xa. Hắn nghe lời này của Tiêu Thánh xong thì vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc. Ai tìm tới cửa? Hắn vừa mới vào thành, có chọc phải người nào đâu chứ?
Tiêu Trần vẫn đang thắc mắc thì rất nhanh bốn gã võ giả Đạo Môn Cảnh của Đường gia đã hùng hổ xuất hiện trước mặt. Hắn nhíu mày, ngữ khí lạnh như băng hỏi: "Bốn vị có việc gì sao?"
Bốn người này vừa xông tới, còn chưa nói gì thì đã ngăn cản đường đi của Tiêu Trần. Hai người đứng trước, hai người đứng sau vây lấy hắn. Đối với những kẻ không có ý tốt này, tất nhiên Tiêu Trần cũng không có sắc mặt tốt. Chỉ là bây giờ hắn còn chưa rõ lai lịch của bốn người này cho nên mới lịch sự mở miệng hỏi một câu.
Vừa nghe câu hỏi của Tiêu Trần, bốn gã võ giả của Đường Gia đều nở nụ cười lạnh. Một nam tử trung niên có tu vi Đạo Môn Cảnh đại viên mãn bắt đầu tiến lên một bước. Người này nhìn thẳng vào Tiêu Trần lạnh giọng cười:
"Có việc? Tiêu Trần! Ngươi thật sự không biết sống chết, giết chết thiếu chủ nhà chúng ta, thế mà vẫn còn dám quay lại thành Trấn Phong. Thật sự nghĩ Đường gia chúng ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao?"
Người của Đường gia? Nghe nam tử trung niên này nói, rất nhanhTiêu Trần đã đoán được thân phận của bốn người.
Tiêu Trần cũng sắp quên mất chuyện hắn giết thiếu chủ Đường gia Đường Thiên Bảo trong Nguyên Phong rồi. Bây giờ Đường gia biết được chuyện này nên tìm tới cửa báo thù.
Trong thoáng chốc hắn đã đoán được từ đầu đến cuối. Nam tử trung niên thấy thế cũng lạnh giọng cười nhạt: "Thế nào, nhớ chưa? Nhưng bây giờ mới hối hận thì đã muộn rồi."
Bốn người Đường gia khí thế bừng bừng. Tiêu Trần cũng không suy nghĩ nhiều, bởi hắn đã sớm cảm nhận được tu vi của bốn người này đều ở Đạo Môn Cảnh, người có tu vi mạnh nhất trong số họ cũng chỉ là Đạo Môn Cảnh đại viên mãn.
Cho dù cao hơn hắn nhưng Tiêu Trần vẫn hiên ngang không sợ bởi vì đạo môn mà Tiêu Trần ngưng tụ chính là Bát Lăng đạo môn. Dựa vào suy đoán của Tiêu Trần thì đạo môn mà bốn người trước mắt ngưng tụ chắc chắn sẽ không vượt qua Nhị Lăng.
Đạo Môn hai bên chênh lệch quá lớn. Vậy nên cho dù cả bốn người này đều có tu vi cao hơn hắn nhưng cuối cùng cũng sẽ không phải đối thủ của hắn.
Lúc này đây điều Tiêu Trần cảm thấy tò mò nhất lại là Đường gia dựa vào cái gì mà dám tới tìm hắn báo thù?
Chỉ là một Đường gia, chẳng lẽ dám đối đầu với Thiên Phong Thánh Tông? Trong khi hắn còn là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông. Mọi người đều biết điều này thì hiển nhiên Đường gia cũng biết. Dưới tình huống biết rõ thân phận của hắn mà Đường gia còn dám báo thù, bọn họ dựa vào đâu chứ?
Hắn có chút ngạc nhiên không biết sự tự tin của Đường gia là lấy từ đâu ra. Dù sao thì cho đến tận bây giờ Tiêu Trần cũng không hối hận chuyện đã giết Đường Thiên Bảo, bởi vì đó là do hắn ta muốn chết.
Khoé miệng Tiêu Trần hơi nhếch lên, trên mặt nở rộ nụ cười lạnh. Tiêu Trần nhìn nam tử trung niên nhàn nhạt nói:
"Hối hận? Ha ha, ta nghĩ ngươi hiểu lầm rồi. Nếu như ngươi muốn nói đến chuyện giết Đường Thiên Bảo thì đến bây giờ ta cũng không hối hận đâu, bởi vì hắn đáng chết."
Tiêu Trần nói ra những lời này mà không hề sợ hãi. Hắn hối hận khi giết chết Đường Thiên Bảo ư? Điều này quả thực rất vô căn cứ. Nghe Tiêu Trần nói xong, nam tử trung niên vô cùng giận dữ. Sát ý không ngừng tỏa ra từ người này, cùng lúc đó ba người còn lại cũng nhao nhao quát tháo.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!