Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

 

 Thấy trên người Đường Thiên Thành mặc trang phục đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông, trên mặt Tiêu Trần lộ ra một bộ dạng tươi cười, trong lòng đã rõ sự tự tin của Đường gia đến từ đâu. 

 Theo lý mà nói Đường gia rõ ràng đã biết mình là đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông mà còn dám động thủ với mình, như vậy chỉ có một loại giải thích hợp lý chính là Đường gia không sợ lực lượng của Thiên Phong Thánh Tông. 

 Lúc trước vẫn còn hiếu kỳ vì sao một cái gia tộc bán thánh lại không sợ lực lượng của Thiên Phong Thánh Tông, nhưng hôm nay Tiêu Trần nhìn thấy Đường Thiên Thành thì đã lập tức rõ ràng. Đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông chính là chỗ dựa để Đường gia ra tay động thủ với mình. 

 Tuy nhiên, Đường gia lại chưa từng nghi ngờ vì sao Tiêu Trần biết rõ Đường gia không sợ thân phận của mình mà vẫn lựa chọn ở lại thành Trấn Phong. Điều này cũng nói rõ rằng Tiêu Trần cũng có chỗ dựa của mình, mà cái này lại không liên quan gì với Thiên Phong Thánh Tông, chỗ dựa của hắn chính là Bát Lăng đạo môn. 

 Đường Thiên Thành là đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông, sau lưng hắn chính là Cổ Thánh Tông đấy. Nhưng nghĩ thoáng ra một chút, nếu Tiêu Trần để lộ mình là người có Bát Lăng đạo môn thì sao? Cổ Thánh Tông sẽ lựa chọn thế nào? 

 Vốn đã âm thầm chú ý tới Tiêu Trần, hiện giờ không chỉ tu vi của hắn đột phá Đạo Môn Cảnh mà còn ngưng tụ ra Bát Lăng đạo môn thì sao Cổ Thánh Tông có thể trơ mắt nhìn Tiêu Trần gặp chuyện? Nếu không có gì bất ngờ, một khi Bát Lăng đạo môn của Tiêu Trần bị bại lộ thì chắc chắn cao tầng của Cổ Thánh Tông sẽ không ngồi nhìn mặc kệ. 

 Có lẽ thiên phú của mình mới đúng là chỗ dựa lớn nhất của Tiêu Trần. Giữa một người ngưng tụ ra Bát Lăng đạo môn và một đệ tử thân truyền, bên nào nặng bên nào nhẹ nghĩ đến đây đã không phải vấn đề khó lựa chọn gì. 

 Tất nhiên là Đường Thiên Thành không biết trong nội tâm của Tiêu Trần đang suy nghĩ gì, mà hắn ta cũng đã đánh giá thấp trình độ coi trọng của Cổ Thánh Tông dành cho Tiêu Trần. Theo Đường Thiên Thành thấy, dù Tiêu Trần có vài phần thiên phú nhưng so với hắn ta căn bản không tính là gì, Cổ Thánh Tông không có khả năng vì một đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông mà đi trách tội một đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông là hắn. 

 Hắn cảm thấy chỗ dựa của Tiêu Trần chính là Thiên Phong Thánh Tông nên hôm nay Đường Thiên Thành tự mình đến đây chính là muốn nói với Tiêu Trần, Thiên Phong Thánh Tông không là gì cả, ít nhất là không thể bảo vệ nổi Tiêu Trần. 

 Nhìn vẻ mặt đương nhiên của Đường Thiên Thành, trên mặt Tiêu Trần lộ ra một nụ cười yếu ớt: “Đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông, hóa ra đây chính là chỗ dựa của Đường gia các ngươi.” 

 “Thế nào, chuyện cho tới bây giờ ngươi còn cảm thấy Đường gia ta không dám giết ngươi?” Nghe lời này của Tiêu Trần, Đường Thiên Thành không phủ nhận mà lạnh mặt trả lời. 

 Với thân phận của Đường Thiên Thành đương nhiên là dám giết Tiêu Trần, nghe được lời này của hắn, Tiêu Trần không kinh hoảng như trong tưởng tượng mà mặt không đổi sắc cười nói: “Ngươi cảm thấy ngươi có thể giết ta?” 

 Nếu đã không sợ hãi, vậy đương nhiên Tiêu Trần cũng không có gì phải lo lắng. Hơn nữa khó có dịp gặp được đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông như Đường Thiên Thành, mà tu vi của Tiêu Trần cũng đã đột phá Đạo Môn Cảnh. Thật ra Tiêu Trần cũng muốn nhìn một chút xem thực lực hiện tại của mình như thế nào, nhất là muốn so sánh với đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông. 

 Phải biết mục tiêu kế tiếp của Tiêu Trần là trở thành Chuẩn Thánh Tử, mà như vậy thì thực lực tất nhiên là phải vượt qua đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông. Cho nên nói một cách không khoa trương chút nào, Đường Thiên Thành đã tự mình dâng đến cho Tiêu Trần luyện kim thạch, hơn nữa còn là luyện kim thạch thích hợp nhất. 

 Vừa dứt lời, trên người Tiêu Trần có một cỗ chiến ý chậm rãi tỏa ra, cảm giác được cỗ chiến ý này, vốn Đường Thiên Thành còn đang sững sờ nhưng rất nhanh lại cười lạnh nói: 

 “Thế nào, may mắn đột phá Đạo Môn Cảnh đã lập tức cảm thấy bản thân có thực lực chống đối ta? Ta cũng không phải người mà đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông các ngươi có thể so sánh.” 

 Nói xong, trên người Đường Thiên Thành lập tức phóng một cỗ linh lực lên trời, cỗ linh lực cực kỳ tinh thuần này rất khổng lồ. 

 Đường Thiên Thành là đệ tử thân truyền của Cổ Thánh Tông chỉ có thể coi là tồn tại thấp nhất. Nếu hắn ở Thiên Phong Thánh Tông, với thực lực và thiên phú cùng với cảnh giới bậc này thì ít nhất cũng có thể đứng ở hàng thứ ba. Dù sao thì ngay cả đệ tử thân truyền đệ nhất Vương Tông của Thiên Phong Thánh Tông đột phá Đạo Môn Cảnh, tám phần cũng chỉ có thể ngưng tụ ra Ngũ Lăng đạo môn giống như Đường Thiên Thành mà thôi. 

 Nếu Ngũ Lăng đạo môn ở Thiên Phong Thánh Tông chính là tồn tại cực hạn thì ở Cổ Thánh Tông chỉ miễn cưỡng đạt đến ngưỡng cửa của đệ tử thân truyền, chỉ khi ngưng rụ ra Lục Lăng đạo môn thì mới được tính là cực hạn. 

 Đương nhiên, nếu muốn đạt tới cảnh giới Thánh Tử hoặc Chuẩn Thánh Tử thì Thất Lăng đạo môn chắc sẽ phù hợp. 

 Khí tức kinh khủng không ngừng phát ra từ trên người Đường Thiên Thành. Cảm giác được linh lực khủng bố của Đường Thiên Thành, Tiêu Trần không hề có một tia khẩn trương, trái lại còn phát ra chiến ý nồng đậm từ trong nội tâm. 

 Hai người đứng đối lập nhau, một hồi đại chiến hết sức căng thẳng. Mà phần đông võ giả ở xung quanh cũng mang theo vẻ mặt tò mò nhìn hai người Tiêu Trần và Đường Thiên Thành. 

 Với tư cách là thiên tài trẻ tuổi của Cổ Thánh Châu, Tiêu Trần và Đường Thiên Thành chiến đấu đương nhiên sẽ vô cùng thu hút người khác. 

 Sau một lát đối nghịch lẫn nhau, Đường Thiên Thành động thủ trước. Mà thái độ lãnh đạm của Tiêu Trần làm lửa giận lan tràn trong lòng Đường Thiên Thành. Nạp giới trong tay lóe lên, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay Đường Thiên Thành, một kiếm mãnh liệt đâm ra, trong miệng lại lạnh giọng quát. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận