Đương nhiên gã Chấp sự này không đủ tư cách tiếp xúc với Bích Hồ Thánh Giả, may mà cũng không cần phải chờ lâu. Sau khi Chấp sự dùng Truyền m Phù thông báo cho đại trưởng lão của Bích Hồ Thánh Tông, chỉ qua một thời gian ngắn khoảng hơn mười hơi thở, một lão giả tóc bạc mặt mũi hồng hào chạy tới. Mà người này chính là đại trưởng lão của Bích Hồ Thánh Tông, Quách Thái Phong, tu vi Bán Thánh đỉnh phong, nói về thực lực thì cao hơn Hắc Lão và Bạch Lão.
Quách Thái Phong xuất hiện, còn không đợi Tiêu Trần và gã Chấp sự nói chuyện, hắn đã mở miệng nói trước: "Vị này nhất định là Chuẩn Thánh Tử thứ năm Tiêu Trần đại nhân, Thánh Tôn đại nhân cho mời."
Bích Hồ Thánh Giả đã biết Tiêu Trần tới Bích Hồ Thánh Tông. Nghe Quách Thái Phong nói, Tiêu Trần hành lễ một cái, sau đó theo Quách Thái Phong đi thẳng tới động phủ nơi Bích Hồ Thánh Giả cư ngụ.
Toàn bộ Bích Hồ Thánh Tông được xây dựng trên một hồ nước rất lớn, bốn mặt được nước bao quanh. Mà hồ này được gọi là Bích Hồ, nước hồ xanh biếc, từ trên cao nhìn xuống phảng phất như một viên ngọc bích được khảm trên mặt đất.
Dưới sự chỉ dẫn của Quách Thái Phong, Tiêu trần đi tới động phủ của Bích Hồ Thánh Giả. Chỗ ở của Thánh giả đương nhiên là cao cấp hơn rất nhiều, đi thẳng một mạch tới một khu vườn hoa hồng trắng, rốt cuộc Tiêu Trần cũng gặp được Bích Hồ Thánh Giả. Nhưng điều khiến Tiêu Trần cảm thấy bất ngờ chính là Bích Hồ Thánh Giả là một nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân vô cùng quyến rũ và xinh đẹp.
Thân hình mị hoặc, khí chất tao nhã điềm tĩnh, khi Tiêu Trần và Quách Thái Phong đến, Bích Hồ Thánh Giả đang chăm sóc cây cỏ. Quách Thái Phong cung kính hành lễ nói: "Thánh Tôn đại nhân, Ngũ Chuẩn Thánh Tử đến rồi."
Thực ra Bích Hồ Thánh Giả đã từng gặp qua Tiêu Trần, lúc đó là đại lễ sắc phong của hắn, Bích Hồ Thánh Giả đang ở trong Thánh điện. Bởi vì lần đó chẳng qua chỉ là một tia hình chiếu phủ xuống, hơn nữa Tiêu Trần cũng không chú ý cho nên hai bên đều không hề quen biết nhau.
Chợt dừng động tác trên tay, toàn thân váy dài trắng, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp mang đến cho người ta cảm giác như làn gió xuân thổi qua. Bích Hồ Thánh Giả quay đầu nhìn về phía Tiêu Trần cười nói: "Xem ra lần này lại để cho tên tiểu tử Trần Dục kia chạy thoát. Ha ha, đến đây, ta rót trà, chúng ta vừa uống vừa nói."
Đương nhiên Bích Hồ Thánh Giả biết mục đích Tiêu Trần tới đây, cũng biết nhiệm vụ này vốn là do Trần Dục phải hoàn thành, nhưng mà đáng tiếc, tên xảo quyệt kia lại ném cho Tiêu Trần.
Không có lực lượng áp chế như những Thánh Giả khác, khi đứng trước mặt Bích Hồ Thánh Giả, hắn hoàn toàn thả lỏng theo bản năng. Nhưng nếu vì vậy mà ngươi coi thường Bích Hồ Thánh Giả, vậy thì ngươi hết sức sai lầm.
Đối với mười sáu vị Thánh Giả đương thời của Cổ Thánh Tông, Tiêu Trần còn chưa được coi là hiểu rõ. Mà trong số đó nếu xét về thực lực, Bích Hồ Thánh Giả này nhất định có thể xếp vào hàng thứ năm. Tuy nhiên, bởi vì tính cách có vấn đề, Bích Hồ Thánh Giả rất ít khi động thủ, cũng không thích tranh đấu, cho nên danh tiếng không bằng các Thánh Giả khác.
Như một nữ nhân bình thường mời Tiêu Trần đi đến ngôi đình bên trong vườn trúc, nàng cũng không để ý thân phận của mình là một Thánh Giả, ngồi xuống hỏi thăm Tiêu Trần, tự mình rót cho Tiêu Trần một chén trà lài.
Tiêu Trần ngồi đối diện Bích Hồ Thánh Giả, còn Hắc Lão Bạch Lão và Quách Thái Phong thì đứng bên ngoài rừng trúc, Bích Hồ Thánh Giả mỉm cười nói: "Nếm thử xem, trà hoa lài này là do chính tay ta trồng, bên ngoài cũng không uống được".
"Đa tạ Thánh Tôn." Nghe vậy, Tiêu Trần hành lễ cảm ơn, sau đó hắn nhấp lấy một ngụm, nước trà vào miệng ngọt thơm, quả thực là cực phẩm.
Sau khi thưởng thức một ngụm trà thơm do Bích Hồ Thánh Giả tự tay pha, Tiêu Trần thuận miệng hỏi: "Thánh Tôn, thật ra lần này đệ tử đến đây là vì chuyện của m Thánh Tông, không biết Thánh Tôn có nghe được tin tức gì không?"
Người phát hiện đệ tử của m Thánh Tông đầu tiên là đệ tử của Bích Hồ Thánh Tông, mà nhiệm vụ này cũng là do Bích Hồ Thánh Tông truyền cho Cổ Thánh Tông.
Nghe Tiêu Trần nói, Bích Hồ Thánh Giả cũng không hề che giấu, lập tức đem tin tức mình biết nói chi tiết cho Tiêu Trần.
Dựa theo lời nói của Bích Hồ Thánh Giả, nơi đầu tiên phát hiện ra hành tung của đệ tử m Thánh Tông là phủ Thiên Ngọc Lâm ở trong Bích Hồ. Phủ Thiên Ngọc Lâm trong Bích Hồ là một vùng đất thấp ẩm ướt.
Lúc đó phát hiện ra tung tích đệ tử m Thánh Tông, đệ tử Bích Hồ Thánh Tông cảm thấy bọn hắn giống như đang tìm kiếm thứ gì, để không rút dây động rừng, trước tiên đệ tử của Bích Hồ Thánh Tông đã truyền tin tức này về.
Sau đó, Bích Hồ Thánh Tông cũng phái trưởng lão Bán Thánh đi trước để truy xét, nhưng đáng tiếc, cuối cùng vẫn để cho những đệ tử m Thánh Tông đó chạy trốn, tuy nhiên cũng không phải hoàn toàn không thu hoạch được gì.
Căn cứ vào tin tức trước mắt, sở dĩ đệ tử m Thánh Tông đột nhập vào phủ Bích Hồ hẳn là để tìm kiếm món đồ nào đó. Hơn nữa từ các dấu vết cho thấy, giữa những đệ tử m Thánh Tông này và Lâm gia trong phủ Bích Hồ hẳn là tồn tại mối liên hệ nào đó. Thậm chí có thể mạnh dạn suy đoán rằng, rất có khả năng những đệ tử m Thánh Tông này đang ẩn náu tại Lâm gia trong phủ Bích Hồ.
Nói đến Lâm gia ở phủ Bích Hồ, đây cũng được coi là một trong những đại gia tộc tại phủ Bích Hồ, thực lực rất mạnh, đồng thời còn có không ít tộc nhân đảm nhiệm chức vị quan trọng trong Bích Hồ Thánh Tông. Trong số các trưởng lão Bán Thánh, Chấp sự cùng với đệ tử các cấp, thậm chí là thập đại đệ tử thân truyền trong Bích Hồ Thánh Tông thì có tới hai người là đến từ Lâm gia.
Theo cách nghĩ của Bích Hồ Thánh Giả, chỉ cần để mắt tới Lâm gia thì có thể tìm được tung tích của đệ tử m Thánh Tông, kém nhất cũng có thể tra được một chút manh mối.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!