Đối với Chuẩn Thánh Tử của Cổ Thánh Tông, phần đông đệ tử của Bích Hồ Thánh Tông đều tò mò xen lẫn sùng bái, cho nên bọn hắn đều muốn được diện kiến Tiêu Trần ngoài đời thực.
Tạm thời Tiêu Trần ở lại Bích Hồ Thánh Tông, hai ngày sau, Tiêu Trần cũng ngầm nghĩ ra được một kế sách để ứng phó vsự tình.
Ở trước mặt đệ tử của m Thánh Tông, đương nhiên các vị Thánh giả sẽ không động thủ, về phần lý do thì có thể nói là do bị cách chức hoặc cũng có thể nói là vấn đề mặt mũi.
Ngẫm lại thì cũng đúng, đệ tử của m Thánh Tông không nhiều, cho nếu có sự ra tay của Thánh giả của Cổ Thánh Tông, chuyện này mà truyền ra ngoài thì chẳng phải là Cổ Thánh Tông không có người kế tục sao?
Càng là tông môn lớn mạnh thì lại càng chú trọng tới mặt mũi, binh đối binh tướng đối tướng. Nếu Thánh giả của m Thánh Tông đã không hiện thân, vậy thì đương nhiên Thánh giả của Cổ Thánh Tông cũng sẽ không lộ mặt. Chuyện của đệ tử thì tự nhiên sẽ do đệ tử giải quyết, bởi vì nguyên nhân như vậy cho nên Cổ Thánh Tông mới tuyên bố ra nhiệm vụ này.
Do đó mới nói nhiệm vụ lần này không thể nào dựa vào Thánh giả được, hơn nữa, Tiêu Trần cũng không muốn để Thánh giả của Cổ Thánh Tông nhúng tay vào. Bởi vì một khi xảy ra chuyện đó thì hành tung của Tiêu Trần sẽ có rất nhiều sơ hở. Đừng quên, lần này Tiêu Trần còn muốn moi tin tức của Cố Linh Dao từ miệng chúng đệ tử của m Thánh Tông, mà nếu có Thánh giả đi cùng, vậy hắn sẽ hỏi kiểu gì đây? Chẳng khác nào là đang đi bức cung cả.
Không có cách nào ỷ lại vào Thánh giả, cho nên sau khi gặp mặt Bích Hồ Thánh Giả trước đó. Hai ngày tiếp theo, Bích Hồ Thánh Giả không hề xuất hiện, thậm chí còn cử Quách Thái Phong đi bẩm báo mọi tin tức liên quan đến đệ tử m Thánh Tông cho Tiêu Trần, không cần phải đích thân đi báo cho hắn nữa.
Có thể nói Bích Hồ Thánh Giả đã hoàn toàn đứng ngoài cuộc chuyện này, mà mỗi ngày tin tức liên quan tới Lâm gia ở Bích Hồ đều liên tục truyền đến chỗ Tiêu Trần.
Vẫn luôn có người ngầm theo dõi Lâm gia trong bóng tối, nhưng cho tới hiện tại thì không hề có một chút tin tức nào liên quan đến đệ tử m Thánh Tông. Đối với việc như vậy, sau một hồi trầm tư suy nghĩ, Tiêu Trần quyết định dùng kế án binh bất động.
Nếu như đệ tử của m Thánh Tông thật sự có quan hệ với Lâm gia, vậy thì Tiêu Trần tin chắc rằng sẽ có một ngày Lâm gia nhất định sẽ để lộ dấu vết, mà lúc đó mới chính là thời điểm để hắn hành động. Còn hiện tại, dịch chuyển không bằng ngồi im một chỗ, lựa chọn tốt nhất chính là âm thầm chờ thời cơ đến.
Có được quyết định, Tiêu Trần lập tức bình tĩnh tiếp tục ở lại Bích Hồ Thánh Tông để tu luyện Kinh Lôi Cửu Kiếm và Thừa Ảnh Kiếm Chỉ, cũng chính là hai môn võ kỹ Thiên Cấp Thượng Phẩm.
Nói đến cũng buồn cười, ở Cổ Thánh Tông, vốn dĩ Tiêu Trần không hề có nhiều thời gian rảnh rỗi. Vậy mà ở Bích Hồ Thánh Tông, hắn lại không khó để đạt được sự yên tĩnh để tiếp tục tu luyện hai võ kỹ Thiên Cấp Thượng Phẩm kia.
Lại nói về chuyện của Cổ Thánh Tông, thực ra Tiêu Trần chẳng hề cảm thấy lo lắng, cũng không sợ Đỗ Nghĩa sẽ bày ra trò gì, đừng quên Trần Dục vẫn còn sống, mặc dù hắn ta lười biếng nhưng cũng sẽ không trơ mắt để cho Đỗ Nghĩa làm càn, cho nên chắc chắn Cổ Thánh Tông không có chuyện gì đâu.
Năm ngày liên tiếp trôi qua, Tiêu Trần vẫn luôn tu luyện trong Bích Hồ Thánh Tông, có điều đáng tiếc là quả thật võ kỹ Thiên Cấp Thượng Phẩm này không hề dễ luyện, thời gian năm ngày này đối với Tiêu Trần mà nói chỉ như vài giây thoáng qua mà thôi.
“Xem ra muốn tu luyện được hai môn võ kỹ Thiên Cấp Thượng Phẩm này không mất mấy tháng thì căn bản là không thể nào.” Tiêu Trần bất đắc dĩ mỉm cười, hắn nhẹ giọng nhủ thầm.
Mấy tháng mới có thể tu luyện thành công hai phái võ kỹ, mà đó mới chỉ là nắm giữ được những bước cơ bản, muốn đạt tới đỉnh cao thì với thời gian như vậy cũng khó mà nói trước.
Có điều chuyện này cũng bình thường, có thể dễ dàng tu luyện thành công võ kỹ Thiên Cấp Thượng Phẩm này mới kỳ lạ, hơn nữa Tiêu Trần cũng tin tưởng bản thân hắn có thể nắm vững được những bước cơ bản chỉ trong vài tháng, điều đó cũng đủ nghịch thiên rồi. Phải biết rằng có rất nhiều người cứ cho là ngươi để bọn họ tu luyện loại võ kỹ Thiên Cấp Thượng Phẩm này đi, nhưng cũng chưa chắc sẽ thành công, đây chính là sự khác biệt về thiên phú.
Vừa hưởng thụ không gian yên tĩnh hiếm hoi vừa chờ đợi tin tức của đệ tử m Thánh Tông. Cũng vào lúc Tiêu Trần không nghe thấy âm thanh bên ngoài truyền đến, đau đầu vì việc tu luyện, mấy ngày liền không nhìn thấy bóng dáng Chuẩn Thánh Tử của Cổ Thánh Tông, cuối cùng đệ tử của Bích Hồ Thánh Tông cũng không thể nhịn nổi nữa.
Vào một ngày, ba gã đệ tử thân truyền của Bích Hồ Thánh Tông đến tận nơi thăm hỏi, Tiêu Trần đang tu luyện võ kỹ sau hậu viện nghe Hắc Lão nói có đệ tử thân truyền của Bích Hồ Thánh Tông tới bái kiến, hắn khẽ cười, cũng không có ý từ chối, sau đó lập tức lệnh cho Hắc Lão mời bọn họ tới.
Ba vị đệ tử thân truyền của Bích Hồ Thánh Tông tới đây, hơn nữa ba ngày này còn đem theo tuỳ tùng, một hàng tổng cộng có tám người, thế nhưng điều Tiêu Trần không ngờ chính là trong số nhóm người đó lại có hai người quen của hắn.
Phượng Lăng Dạ và Tô Cẩn, nhìn thấy hai người bọn họ, Tiêu Trần mỉm cười nói: “Phượng huynh, Tô cô nương, không ngờ lại gặp được hai người ở đây.”
Phương Lăng Dạ từng là một trong số Thập Đại Kiêu Vương của Thiên Thần lục địa. Nghe xong lời này của Tiêu Trần, tất nhiên Phương Lăng Dạ và Tô Cẩn cũng vô cùng bất ngờ, Tiêu Trần chính là Chuẩn Thánh Tử của Cổ Thánh Tông, Phương Lăng Dạ thoáng kinh ngạc rồi cũng mở miệng đáp:
“Tiêu Trần, thì ra huynh chính là Chuẩn Thánh Tử của Cổ Thánh Tông.”
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!