Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

 

 Trong Cổ Thánh Châu, Chuẩn Thánh Tử và Thánh Tử chính là thần tượng cả đời của những người trẻ tuổi, Phượng Lăng Dạ vừa có chút căng thẳng khó xử vừa háo hức nói xong chuyện này sau đó nhìn sang Tiêu Trần, ánh mắt hắn ta toát lên vẻ chờ mong, đợi Tiêu Trần trả lời. 

 Không chỉ có những người khác, thực ra ngay cả Phượng Lăng Dạ cũng rất muốn giao thủ một phen cùng Tiêu Trần, mặc dù hắn ta biết rõ bản thân mình tuyệt đối không phải đối thủ của Tiêu Trần nhưng Phượng Lăng Dạ cũng muốn thử xem rốt cuộc thực lực hiện tại của mình cách biệt bao nhiêu so với Tiêu Trần. Dù sao thì sau khi tới Thiên Hà lục địa, Phượng Lăng Dạ cũng không hề buông thả bản thân mà rất chăm chỉ tu luyện. 

 Nhìn thấy ánh mắt kỳ vọng của Phượng Lăng Dạ, Tiêu Trần hơi suy nghĩ một lát rồi lập tức vui vẻ gật đầu đồng ý: “Được, vậy các ngươi cứ việc sắp xếp đi, đến lúc đó ta tới cũng được.” 

 Cuối cùng Tiêu Trần cũng đáp ứng thỉnh cầu của Phượng Lăng Dạ. Nghe xong, tất cả mọi người đều vui mừng ra mặt, sau đó cũng không dám quấy rầy Tiêu Trần nữa, bọn hắn đều lập tức cáo từ rời khỏi. Có điều trước khi đi, Phượng Lăng Dạ cũng nói với Tiêu Trần rằng không cần chuẩn bị gì cả, võ hội sẽ được cử hành vào ba ngày sau, tại Bích Hồ tửu lâu. 

 Thiên Phong Thánh Tông có Thanh Phong Lâu, hiển nhiên Bích Hồ Thánh Tông cũng có Bích Hồ tửu lâu, nơi đây được cho là chỗ mà đệ tử Bích Hồ Thánh Tông yêu thích nhất, đương nhiên, lệ phí vào Bích Hồ tửu lâu cũng không phải số tiền mà đám đệ tử bình thường có thể bỏ ra được. 

 Phải nói là một nơi vô cùng đắt đỏ, nhưng mà lần này, bởi vì Tiêu Trần mà thập đại đệ tử thân truyền mới hợp lại bao toàn bộ Bích Hồ tửu lâu trong ba ngày để cử hành võ hội. 

 Một khi tin tức này truyền ra ngoài đương nhiên sẽ gây nên một trận sóng to gió lớn trong Bích Hồ Thánh Tông, tất cả các đệ tử đều muốn tham gia để tận mắt chiêm ngưỡng phong thái Chuẩn Thánh Tử của Cổ Thánh Tông. Có điều tiếc là không thể để cho toàn bộ hơn mười vạn đệ tử của Bích Hồ Thánh Tông tham gia được. Cuối cùng sau một hồi bàn bạc, thập đại đệ tử thân truyền mới quyết định cho phép một ngàn người tham gia, và sẽ gửi thư mời tới những đệ tử được chọn. 

 Tổng cộng có một ngàn người, một ngàn lá thư mời. Ngay sau đó, một ngàn lá thư mời này trở thành vật nóng sốt nhất trong Bích Hồ Thánh Tông, ngoại trừ thập đại đệ tử thân truyền ra thì thư mời này chính là ước mơ tha thiết nhất của những đệ tử còn lại, không cần biết nó có giá trị bao nhiêu ngân lượng nhưng ai cũng muốn có được một lá. 

 Thời gian ba ngày cũng không dài, mà trong ba ngày này kiểu gì một ngàn lá thư mời kia cũng sẽ bị tranh nhau đến hết. Đương nhiên rồi, đa số đều bị những đệ tử hạch tâm chiếm hết, chỉ có số ít đệ tử phổ thông may mắn mới có được vài lá thư mời mà thôi. 

 Danh sách người tham gia đã được xác định, sáng sớm ngày thứ ba, những đệ tử có thư mời trong tay đều đã đến Bích Hồ tửu lâu, vô cùng sốt ruột chờ đợi võ hội diễn ra, Mà những đệ tử không giành được thư mời cũng không chịu từ bỏ mà trực tiếp vây quanh ngoài Bích Hồ tửu lâu để xem. 

 Ngay lập tức toàn bộ Bích Hồ tửu lâu đều đã bị đám đệ tử vây xem chật kín. Thời gian chầm chậm trôi qua, đến xế chiều thì cuối cùng thập đại đệ tử thân truyền cũng tới rồi, tất cả mọi người đều đang đợi Tiêu Trần xuất hiện. 

 Thời gian trôi qua từng phút từng giây, một ngàn đệ tử vẫn đang sốt ruột chờ đợi bên trong Bích Hồ tửu lâu, cũng chính vào giây phút chờ đợi hồi hộp này thì đột nhiên bên ngoài tửu lâu vang lên tiếng kinh hô, nghe thấy âm thanh truyền tới, ngay lập tức thập đại đệ tử thân truyền cùng với một ngàn đệ tử khác đều chạy ra bên ngoài xem, chính giữa đám người ở đằng xa chính là Tiêu Trần. Hắn mặc một bộ bạch y trường sam phổ thông trên người, đang dần tiến về phía Bích Hồ tửu lâu. 

 Mặc dù lẫn trong đám người đông đúc nhưng khí chất vân đạm phong khinh của Tiêu Trần vẫn không hề mất đi. Hơn nữa từ đầu đến cuối đều không có bất kỳ ai tiếp cận được hắn trong vòng ba thước. 

 Hắn cứ thong thả như vậy mà bước về phía Bích Hồ tửu lâu. Nhìn thấy hắn, trên mặt thập đại đệ tử thân truyền ai nấy đều lộ ra vẻ ngưỡng mộ, phong thái như vậy, đúng là chỉ có Chuẩn Thánh Tử và Thánh Tử mới có được. 

 Thập đại đệ tử thân truyền đều tỏ ra vô cùng sùng bái, duy chỉ có một người, trong mắt người đó không hề thay đổi quá nhiều, thậm chí còn loé lên một tia xem thường. 

 Người này cũng là một trong thập đại đệ tử thân truyền của Bích Hồ Thánh Tông, tên là Tề Lộ, là một thiếu nữ, đệ tử đứng thứ bảy trong thập đại đệ tử thân truyền. 

 Chẳng giống những người khác, lúc đối diện với Tiêu Trần, mặc dù Tề Lộ cũng cực kỳ tỏ ra khao khát và ngưỡng mộ nhưng tất cả chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, chí ít nàng ta cũng có khác biệt rõ ràng so với những người còn lại. 

 Một đường đi xuyên qua đám đông, Tiêu Trần đi đến trước mặt thập đại đệ tử thân truyền, hắn gật đầu nhìn Phương Lăng Dạ mỉm cười, sau đó nói: “Tiêu mỗ cảm tạ chư vị đã yêu quý.” 

 “Chuẩn Thánh Tử khách khí, đám chúng ta nhìn thấy phong thái của Chuẩn Thánh Tử đây, nói thật đó chính là vinh dự cực lớn cho chúng ta ấy chứ.” Nghe Tiêu Trần nói vậy, đệ tử đứng đầu thập đại đệ tử thân truyền lập tức cung kích đáp lời. 

 Trương Bá Vân là đệ tử đứng đầu trong thập đại đệ tử thân truyền, đương nhiên lúc này cũng sẽ đứng ra đại diện cho mọi người, hai người nhìn nhau rồi cười rồi cùng mọi người đi xuống, Tiêu Trần đi giữa đám người tựa như sao quanh trăng sáng mà bước vào trong Bích Hồ tửu lâu. 

 Bởi vì võ hội hôm nay nên tất nhiên Bích Hồ tửu lâu cũng đã sớm có một màn chuẩn bị, băng qua tiền sảnh rồi đi đến chủ viện, lúc này bên trong chủ viện đều đã bày biện xong xuôi bàn ghế, hơn nữa ở giữa trung tâm còn có một võ đài, đương nhiên là để cho mọi người dùng để luận bàn thực lực. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận