Thái Cảnh Sơ lạnh lùng nhếch môi cười:
"Đừng quên, trong tay chúng ta còn con đàn bà tên Ngô Diễm. Nếu thằng nhãi Giang Thừa Thiên không muốn ả bị giết, chúng ta muốn nắn nó thế nào thì nắn!"
Thái Chính Hàng khẽ gật đầu:
"Đúng là như vậy. Chỉ có điều không biết sao, ba cứ có một dự cảm chẳng lành."
Thái Cảnh Siêu không cho là đúng, đáp:
"Thôi đi, ba lo xa quá rồi. Đây đâu phải Sùng Hải. Hắn dám mò tới Tương Bình của nhà mình, còn muốn sống mà quay về sao?"
Đúng lúc này, một tên hộ vệ vội vã chạy vào:
"Gia chủ, bên ngoài tới rất nhiều xe, đã vây kín sơn trang của chúng ta rồi!"
Thái Chính Hàng hơi sững lại:
"Mấy chiếc xe đó từ đâu tới?"
Hộ vệ đáp:
"Hình như đều là của tứ đại bang phái!"
Nghe vậy, mặt Thái Chính Hàng lập tức lộ rõ vẻ vui mừng:
"Người của tứ đại bang phái tới rồi sao? Chẳng lẽ thằng ranh Giang Thừa Thiên đã bị bọn họ giết rồi? Nhưng tại sao ông Chu với bọn họ không báo tin cho ba?"
Thái Cảnh Siêu nói:
"Ba, mình ra ngoài xem là biết ngay."
"Được." Thái Chính Hàng gật đầu, sau đó dẫn theo một đám đông người đi ra ngoài sơn trang.
Khi ra đến cổng sơn trang, chỉ thấy cách đó không xa đậu hơn năm trăm chiếc xe con, hàng đầu là bốn chiếc Maybach màu đen.
Trên thân xe được vẽ bốn hình: rắn tím, gấu xám, linh cẩu và sư tử đực.
Thái Chính Hàng cười hềnh hệch:
"Quả nhiên là người của tứ đại bang phái tới!"
Lúc này, cửa xe đồng loạt mở ra.
Chu Việt Cường, Trần Đại Hùng, Huy Viên Vĩ và Lý Hán Nhật dẫn theo ba nghìn tinh nhuệ lần lượt bước xuống xe.
Thái Chính Hàng vội vàng dẫn người lên nghênh đón, cười niềm nở:
"Ông Chu, sao các ông lại tới đây? Chẳng lẽ thằng nhãi Giang Thừa Thiên đã bị các ông giết rồi?"
Thế nhưng, bốn người Chu Việt Cường lại không thèm để ý tới Thái Chính Hàng, sắc mặt nghiêm túc, đồng loạt cúi người thật thấp về phía chiếc Maybach màu đen ở vị trí đầu tiên:
"Cung thỉnh Giang tiên sinh!"
Ba nghìn tinh nhuệ phía sau cũng đồng loạt cúi mình, vô cùng cung kính.
Cảnh tượng này lập tức làm cho toàn bộ người nhà họ Thái đều sững sờ.
"Giang tiên sinh?" Thái Chính Hàng ngây ra: "Chẳng lẽ là…"
"Lão Thái, cuối cùng thì chúng ta cũng gặp mặt rồi!" Một giọng cười sang sảng truyền ra từ trong xe.
Cửa xe mở, một người đàn ông trẻ tuổi dáng người gầy nhưng thẳng tắp, đôi mắt sáng như sao bước xuống xe.
"Giang Thừa Thiên!" Thái Chính Hàng trừng trừng nhìn Giang Thừa Thiên, như thể muốn phun lửa từ trong mắt ra.
Tô Doanh và Hoa Tăng cũng theo sau Giang Thừa Thiên xuống xe.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Thái Cảnh Siêu sững sờ hỏi.
Thái Cảnh Thần, Thái Cảnh Sơ và đám người nhà họ Thái đều ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu tình hình trước mắt.
Thái Chính Hàng nhíu chặt mày, hỏi Chu Việt Cường:
"Ông Chu, rốt cuộc là chuyện gì? Sao ông không giết thằng nhãi Giang Thừa Thiên, ngược lại còn cung kính với hắn như vậy?"
Chu Việt Cường lạnh giọng:
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!