Thái Cảnh Sơ nói:
"Ba, đừng để Chu Việt Cường lừa. Nhất định là thằng nhãi Giang Thừa Thiên đã hứa hẹn với ông ta cái gì đó, nên bọn họ mới đứng về phía thằng nhãi này."
"Có lý." Thái Chính Hàng chậm rãi gật đầu.
Ông tuyệt đối không tin Giang Thừa Thiên có liên quan đến Đông Bá Thiên. Nếu thật như vậy, không lâu trước đây thằng nhãi này dám đối đầu với mười đại gia tộc, tại sao Đông Bá Thiên lại không ra tay?
Sắc mặt Thái Chính Hàng trầm xuống, nghiến răng nói:
"Chu Việt Cường, rốt cuộc thằng nhãi đó đã hứa cho ông lợi ích gì mà khiến ông giúp nó như vậy?"
Chu Việt Cường cất giọng sang sảng:
"Giang tiên sinh đúng là đã hứa cho chúng tôi lợi ích. Giang tiên sinh nói rồi, chỉ cần diệt nhà họ Thái các người, sau này toàn bộ sản nghiệp nhà họ Thái sẽ giao cho tứ đại bang phái chúng tôi quản lý!"
"Ha ha ha!" Thái Chính Hàng ngửa mặt cười dài, hằn học nói: "Muốn diệt nhà họ Thái tôi, vậy thì cứ thử xem!"
Giang Thừa Thiên bước lên một bước, quát lớn:
"Lão già, mau thả quản lý Ngô ra!"
"Thả người ngay!" Tô Doanh và Hoa Tăng cũng bước lên, đồng loạt gào to.
Thái Chính Hàng vung tay quát:
"Đưa người lên đây cho tôi!"
Nghe lệnh, mấy tên hộ vệ vội vàng rời đi.
Không lâu sau, vài hộ vệ áp giải năm người đi tới. Ngoài Ngô Diễm ra, còn có thuộc hạ của cô.
Cả năm người rõ ràng đều đã chịu tra tấn, mặt mũi bầm dập sưng vù, tóc tai rối bù, trên người chi chít vết thương.
"Giang tiên sinh!" Nhìn thấy Giang Thừa Thiên, Ngô Diễm mừng rỡ kêu lên.
Giang Thừa Thiên đáp:
"Quản lý Ngô, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu cô ra!"
"Được!" Ngô Diễm gật đầu thật mạnh, vành mắt đỏ hoe.
Giang Thừa Thiên hít sâu một hơi, quay đầu nhìn sang Thái Chính Hàng, giận dữ quát:
"Lão già, thả người ngay, tôi còn có thể để lại cho ông một cái xác toàn vẹn!"
"Mày không phải đang nằm mơ đấy chứ!" Thái Chính Hàng cười nhạt, hằn học nói: "Nếu mày không muốn nhìn con đàn bà này chết trước mặt, thì ngoan ngoãn nghe lời lão phu: lập tức quỳ xuống, dập đầu xin lỗi cháu trai tao, sau đó tự phế đan điền!"
"Mau quỳ xuống!" Mắt Thái Cảnh Siêu đỏ ngầu, gào lên với Giang Thừa Thiên.
"Quỳ xuống!" Tất cả người nhà họ Thái cũng đồng loạt gào thét.
"Anh Giang, tuyệt đối không được quỳ!" Tô Doanh và Hoa Tăng sốt ruột nhắc nhở.
"Giang tiên sinh, tuyệt đối không được quỳ trước đám người này!" Chu Việt Cường cũng nóng ruột nhắc một câu.
Trần Đại Hùng, Huy Viên Vĩ, Lý Hán Nhật và những người khác đều vô cùng lo lắng.
"Giang tiên sinh, anh còn phải làm đại sự, đừng vì tôi mà cúi đầu trước bọn tiểu nhân này. Lão già đó đã muốn giết tôi, vậy cứ để hắn giết đi!" Ngô Diễm cũng gào lên với Giang Thừa Thiên, nước mắt trào ra.
Giang Thừa Thiên hơi nheo mắt, đảo nhìn một vòng xung quanh, phân tích tình hình trước mắt.
Thấy Giang Thừa Thiên vẫn còn do dự, Thái Chính Hàng giận dữ quát:
"Mày còn do dự cái gì? Chẳng lẽ thật sự muốn trơ mắt nhìn con đàn bà này chết sao?"
Lúc này, mấy tên hộ vệ giơ cao con dao trong tay, kề sát vào cổ của Ngô Diễm và những người khác.
Thái Chính Hàng nở nụ cười dữ tợn:
"Mày thật cho rằng lão phu không dám giết người à? Lão phu sẽ giết một đứa cho mày mở mắt ra!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!