"Lưu Thuần." Hạ Hầu Hàm cũng bước theo ra ngoài. Lúc này hắn đã khôi phục vẻ uy nghi thường ngày, nhưng nếu nhìn kỹ vào mắt hắn vẫn có thể thấy được vài phần khác lạ. "Nhược nhi giao cho ngươi toàn quyền chữa trị, nếu không khỏi hẳn-"
Hạ Hầu Hàm lạnh lẽo liếc sang Lưu Thuần: "Bổn vương nhất định sẽ khiến ngươi chịu cảnh lăng trì, chết không toàn thây!"
Lưu Thuần sợ đến run cả người, cái lưng vốn đã khom càng cúi thấp hơn, giọng cũng khẽ run: "Vương gia xin yên tâm, vi thần nhất định sẽ dốc hết sức mình."
Mọi người cùng tới Mộc Phù Viện. Lưu Thuần vội vã kê phương thuốc, lại bảo Tiểu Đào đặt bát máu lên lò hâm nóng. Đợi thuốc nước sắc xong, hắn mới sai Bích Y hầu hạ Mộ Tuyết Nhược uống thuốc dẫn.
Trong bát máu đó dĩ nhiên đã pha sẵn giải dược.
Mộ Tuyết Nhược vốn đã không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì, vậy mà lại "ừng ực, ừng ực" uống sạch cả bát máu.
Lưu Thuần và Hạ Hầu Hàm đồng thời thở phào một hơi.
Sau đó, uống nốt thuốc nước Lưu Thuần kê, Mộ Tuyết Nhược mới từ từ tỉnh lại.
Mơ mơ màng màng nhìn thấy quanh giường đứng kín một vòng người, đến khi trông thấy Hạ Hầu Hàm, nàng liền hoàn toàn tỉnh táo.
"Gia, Nhược nhi... Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Mộ Tuyết Nhược đưa tay xoa ngực, nhăn mặt: "Khó uống quá."
"Nàng bị bệnh, vừa mới uống thuốc, giờ không sao nữa rồi." Hạ Hầu Hàm ngồi xuống mép giường ôm lấy Mộ Tuyết Nhược, nhẹ nhàng vuốt lưng nàng từng chút một. "Không sao nữa rồi."
Không biết hắn đang dỗ dành Mộ Tuyết Nhược hay là đang tự trấn an chính mình.
Mộ Tuyết Nhược vừa tỉnh đã hiểu ngay chuyện trong kế hoạch đã thành. Nếu không, Bích Y tuyệt đối sẽ không bỏ giải dược vào trong thuốc cho nàng tỉnh lại.
Dung Ly cho dù không chết thì cũng trọng thương, từ nay sẽ chẳng còn là mối uy hiếp với nàng nữa.
Mộ Tuyết Nhược ngoan ngoãn tựa vào lòng Hạ Hầu Hàm, khóe môi vẫn vương vết máu, chậm rãi nở nụ cười.
Bích Y lặng lẽ rút khỏi đám người, trên mặt vẫn còn vệt máu tươi Dung Ly phun ra. Nàng nhất định phải rửa mấy lượt mới được, cũng không biết mấy ngày tới có bị ác mộng đeo bám hay không.
------
Trong xe ngựa của Dung Phủ, Cổ nương tử và Ỷ Thúy sau khi nghe Tiểu Đào kể lại toàn bộ sự việc, cuối cùng cũng yên tâm.
Tối hôm qua, Tiểu Đào đã đến tìm hai người bọn họ, nói ngày mai chủ tử sẽ rời Vương Phủ, bảo các nàng chờ sẵn ở cổng lớn, thấy xe của Tướng Phủ thì cầm thẻ bài của chủ tử lên xe đợi.
Cổ nương tử và Ỷ Thúy tất nhiên nghe lệnh làm theo. Nhưng đến khi hai người đã ngồi trong xe, chờ được Dung Ly với gương mặt trắng bệch lên xe, các nàng quả thực bị dọa giật mình.
Mới nửa ngày không gặp mà chủ tử đã thành ra bộ dạng này.
Mãi đến khi xe ngựa lắc lư đi được một đoạn xa, rời khỏi Vương Phủ đã lâu, Dung Ly mới trở mình ngồi dậy, lại làm Cổ nương tử và Ỷ Thúy giật nảy mình thêm lần nữa.
Tiếp sau đó là tới lượt Tiểu Đào giải thích, còn Dung Ly thì yên lặng suy nghĩ.
Xe ngựa sắp tới Tướng Phủ, nàng nên nói rõ sự thật với cha mẹ nguyên chủ hay là giấu đi?
Trước đó nàng chỉ mải lên kế hoạch rời khỏi Vương Phủ, giờ vấn đề thật sự tới rồi, nàng phải làm sao đây?
Cho đến khi Tiểu Đào nói xong đầu đuôi mọi chuyện, Dung Ly vẫn chưa quyết định được.
Cổ nương tử gật gật đầu, rồi nói với Dung Ly: "Chủ tử, nô tỳ có thể bắt mạch cho người được không?"
Đợi về Tướng Phủ, nàng còn phải giúp Dung Ly điều dưỡng thân thể.
Dung Ly khẽ gật đầu, nàng hiểu rõ ý của Cổ nương tử, ngoan ngoãn đưa tay ra. Dù mới mất không ít máu nhưng thân thể nàng vốn khỏe, bớt đi chút cũng chẳng hề gì.
Thôi thì, phu phụ Thừa tướng đối với nguyên chủ tốt như vậy, nếu nàng không nói thật mà cứ để bọn họ bị che giấu trong bóng tối, e là hai người sẽ không chịu nổi. Hai ông bà cũng không còn trẻ, nàng trở về thay nguyên chủ thăm họ, chứ đâu phải cố ý về để hù chết người ta.
Nói thật ra vẫn hơn, chỉ là không biết hai ông bà diễn xuất ra sao. Nếu không ổn thì bàn bạc với họ một tiếng, dặn mấy ngày tới đừng ra ngoài, khỏi để lộ sơ hở.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!