Lọc Truyện

Phế Phi Trở Lại: Quyền Khuynh Thiên Hạ - Dung Ly

 

 "Không có." Hắn nhàn nhạt nói, nhấc chén trà lên che đi tình ý trong mắt. Nàng dĩ nhiên là chuyện quan trọng nhất trong lòng hắn, chỉ là hắn không biết nên mở miệng thế nào. 

 "Ồ." Dung Ly khẽ gật đầu, cũng nâng chén trà lên. Nàng phát hiện cảm giác khi ở cạnh Vân Tương đã hơi khác trước, nhưng rốt cuộc khác ở chỗ nào thì lại nói không rõ. 

 "Huynh…" 

 "Nàng…" 

 Cả hai đồng thời cất tiếng, ngẩn ra một thoáng rồi nhìn nhau cười. 

 "Huynh nói trước đi…" 

 "Nàng nói trước đi…" 

 Lại đồng thanh lần nữa. 

 Cảm giác ấy quả thật rất kỳ diệu. Rõ ràng chỉ mới quen biết không bao lâu, vậy mà lại giống như đã thân thuộc từ rất lâu rồi. 

 "Ờ… vậy để ta nói trước vậy." Dung Ly dở khóc dở cười, không thể cứ tiếp tục thế này được, bằng không e là cả hai đều chẳng nói nên lời. 

 Hắn cười gật đầu, đối với sự ăn ý giữa mình và Dung Ly thì vô cùng hài lòng. 

 "Ở Đoan Vương Phủ, huynh đã giúp ta không ít, cảm ơn huynh. Sau này nếu có chỗ nào cần đến Dung Ly ta, cứ mở miệng, ta nhất định sẽ dốc hết sức." Dung Ly chắp tay ôm quyền. Nàng cứ thấy mình luôn làm phiền người khác thì ngại ngùng, nên lần này thật lòng thật dạ muốn cảm tạ Vân Tương. 

 Hắn nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Dung Ly khi hướng về mình nói lời cảm ơn, trong lòng bỗng thấy hơi nghẹn, sao nàng vẫn còn phân chia với hắn rõ ràng như vậy. 

 Theo tính nết trước kia, hắn hẳn đã lắc đầu nói không cần. Nhưng đối mặt với Dung Ly, hắn lại luôn muốn cùng nàng nhiều thêm vài phần dây dưa, vì thế hắn gật đầu, nói: "Ta sẽ nhớ. Chỉ mong đến lúc đó Dung tiểu thư đừng chê phiền Vân mỗ là được." 

 Trong lời mang theo vài phần bông đùa. 

 Dung Ly không ngờ người vẫn luôn nghiêm chỉnh như Vân Tương lại có thể nói ra câu như thế, ngẩn người, rồi khẽ lắc đầu: "Sao ta lại chê phiền được chứ." 

 Phản ứng của nàng hiển nhiên khiến hắn - người đang ngồi đối diện - vô cùng hài lòng. Khóe môi khẽ nhếch, tâm trạng phiền muộn mấy ngày nay vì một số chuyện chẳng có thu hoạch gì cũng theo đó quét sạch. Hắn từ tốn thưởng thức chén trà trong tay, chỉ thấy hương vị dường như còn ngon hơn cả trà cống tiến dâng trước ngự tiền. 

 Hai người ở trong phòng chuyện trò, còn bên ngoài, Tiểu Hắc đã bị Tiểu Đào tóm được tại trận. 

 Sau khi hầu hạ Dung Ly nghỉ ngơi xong, Tiểu Đào cũng không đi nghỉ. Những chuyện nàng trải qua trong ngày thật sự khiến nàng khó mà tiêu hóa nổi. 

 Trước là một người đàn ông thân phận bất minh nhảy từ ngoài cửa sổ vào, hình như còn có giao tình không cạn với chủ tử. Sau đó lại đến chuyện Tiểu Hắc - con chim nàng nuôi gần một tháng trời - vậy mà lại mở miệng nói tiếng người! 

 Chính điểm này mới là chuyện nàng khó mà chấp nhận nhất. Nghĩ xem, vì dạy Tiểu Hắc biết nói, nàng đã tốn bao nhiêu công sức, lại còn luôn cho rằng phong thủy Mộc Phù Viện của các nàng tốt, đến cả con chim nhỏ vô tình rơi vào sân vườn cũng thông minh linh tính như thế. 

 Ai dè, người ta ngay từ đầu đã biết nói rồi! 

 Bởi vậy, lúc Tiểu Hắc giúp chủ tử và Dung Ly tạo không gian riêng, nó vừa bay được bao xa đã đụng ngay Tiểu Đào đang đứng chặn ở cổng lớn. 

 Tiểu Đào nhìn nó mà không nói một lời, chỉ giơ tay chỉ về nhĩ phòng bên cạnh, rồi quay người đi vào trước. 

 Tiểu Hắc ủ rũ cúi cái đầu nhỏ, ngoan ngoãn theo sau Tiểu Đào.  Ai bảo nha đầu này là người ngay cả Ly Nhi cũng phải kiêng mấy phần, bản thân nó nếu muốn sau này yên ổn ở lại Tướng Phủ, thì nhất định phải cho nha đầu này một lời giải thích. 

 Tiểu Đào thấy Tiểu Hắc chịu đi vào, cơn giận trong lòng cũng nguôi bớt. Nếu Tiểu Hắc bay thẳng đi, nàng cũng chẳng làm gì được nó; nay nó còn biết ngoan ngoãn đi theo, chứng tỏ vẫn để ý đến cảm nhận của nàng. 

 Xem ra cũng không uổng công nuôi nó. 

 Đóng kỹ cửa, Tiểu Đào ngồi xuống ghế, cũng không mở miệng. Tiểu Hắc thì trong lòng thấp thỏm, đảo tròn đôi mắt, cảm thấy nếu không nắm thế chủ động trước, chắc chắn sẽ bị Tiểu Đào lải nhải đến chết. 

 Nghĩ vậy, nó vội vỗ vỗ đôi cánh nhỏ, đáp xuống vai nàng, dụi dụi vào má nàng, rồi tròn xoe đôi mắt, một bộ dáng vô cùng thành khẩn nhìn nàng. Dù sao thì Tiểu Hắc cũng đã chuẩn bị sẵn sở trường lớn nhất của mình - bán manh. 

 Tiểu Đào nhìn con chim nhỏ đang dụi đầu làm nũng trên vai, bề ngoài vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng trong lòng thì sớm mềm nhũn. Nàng chỉ là hơi giận: đã biết nói thì nói sớm cho nàng một tiếng cũng được, sao lại phải giấu nàng trong bóng tối như thế? 

 Tiểu Hắc theo bên cạnh Tiểu Đào đâu chỉ một hai ngày, đối với biến hóa của nàng trong lòng nó đương nhiên hiểu rõ. Đừng nhìn nha đầu này ngoài mặt căng chặt, trong lòng tám phần là đã không còn giận nó nữa. Nó lập tức quyết định nhân cơ hội đánh tiếp, cười hì hì với Tiểu Đào: "Tiểu Đào tỷ tỷ, đừng giận nữa mà." 

 Giọng nó non nớt đến mức chính nó nghe còn thấy rùng mình một cái. 

 Tiểu Đào rốt cuộc không nhịn được mà bật cười. Nàng vốn đã biết con chim này rất giỏi làm trò, hôm nay xem như được mở rộng tầm mắt. 

 "Ai là Tiểu Đào tỷ tỷ của ngươi? Ta thân với ngươi lắm sao?" Tiểu Đào liếc xéo Tiểu Hắc một cái, cố nén cảm xúc của mình lại, không thể dễ dàng tha thứ cho nó như vậy. 

 "Tất nhiên là tỷ tỷ rồi. Tiểu Đào tỷ tỷ của ta vừa đáng yêu dịu dàng, lại xinh đẹp hiền lành, nhất định sẽ không nỡ thực sự giận ta, đúng không?" Tiểu Hắc lại được đà tấn công. Thái độ của Tiểu Đào đã có biến chuyển rõ rệt, nó thấy thắng lợi đã ở ngay trước mắt! 

 "Đừng tưởng nói vài câu dễ nghe là ta tha cho ngươi. Ta hỏi ngươi, đã biết nói sao không nói sớm cho ta biết? Còn nữa, ngươi với người kia là quan hệ thế nào, sao trông ngươi với hắn lại thân quen lắm vậy?" Tiểu Đào dĩ nhiên đang hỏi về chủ tử của Tiểu Hắc. 

 "Cái này… khó mà nói tường tận lắm." Tiểu Hắc ấp a ấp úng, cố tình đánh trống lảng. 

 "Nói cho kỹ vào cho ta!" Tiểu Đào trừng mắt. Đến lúc này mà còn dám quanh co với nàng. 

 Tiểu Hắc lập tức xẹp lép, gãi gãi cái đầu nhỏ: "Người đó là chủ tử của ta. Bọn ta không có tâm tư xấu gì đâu, thật đó. Tỷ tỷ cũng thấy rồi đấy, bấy nhiêu thời gian ta ở cùng tỷ tỷ, tính tình ta thế nào tỷ tỷ cũng biết. Ta được chủ tử phái đến là để bảo vệ an toàn cho Ly Nhi. Còn nữa, không phải ta cố ý không nói cho tỷ tỷ chuyện ta biết nói, mà là thân phận của ta hơi đặc biệt, rất ít người biết ta có thể học lời người. Đoan Vương Phủ người nhiều mắt tạp, Ly Nhi cũng là vì nghĩ cho an nguy của ta và chủ tử ta nên mới giấu chuyện ta biết nói." 

 Hiếm khi nó nghiêm túc nói một tràng dài như vậy. Thật ra chuyện trong đó cũng không khó giải thích, chỉ là Ly Nhi bảo vệ Tiểu Đào quá tốt, có vài chuyện nàng vốn không biết căn nguyên. 

 Tiểu Đào như có điều suy nghĩ mà gật đầu. Thì ra là vậy, khó trách chủ tử lại giấu nàng. Có điều, bảo vệ chủ tử là có ý gì? 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận