Khoảng thời gian trò chuyện vui vẻ kết thúc lặng lẽ ngay khi Tạ Hàm dẫn một đám nha hoàn bước vào Ngọc Dung Viện. Vân Tương liền men theo đường cũ quay về, Tiểu Hắc thì tiếp tục ở lại bên cạnh Dung Ly, mọi thứ lại trở về quỹ đạo vốn có.
Chỉ là, Dung Ly chống cằm, nhìn khung cửa sổ mà hơi ngẩn người. Sao lần nào cửa sổ phòng ngủ của nàng cũng ở chỗ khuất như thế, để từ Mộc Phù Viện sang Ngọc Dung Viện, Vân Tương nhảy cửa sổ thuận buồm xuôi gió đến vậy?
Chẳng lẽ sân viện của nàng lại hội đủ thiên thời địa lợi nhân hòa cho người ta lẻn vào như thế?
Dung Ly khẽ cười, lắc lắc đầu. Tạ Hàm cho người bày cơm ngay trong sân viện của nàng, sợ thân thể nàng còn yếu, không cho nàng đi đi lại lại. Dù sao lão gia nhà mình cùng mấy đứa con trai đều thân thể cường tráng, để bọn họ chịu khó đi vài bước thì có làm sao.
Tiểu Đào nghe động nên từ nhĩ phòng bước ra. Tiểu Khê, Tiểu Liễu, Tiểu Mạc thấy nàng liền vẫy tay, bốn người cùng nhau giúp dọn dẹp, bày biện cơm nước. Tạ Hàm đi tới ngoài cửa phòng ngủ của Dung Ly, khẽ gõ hai cái:
"Ly Nhi, tỉnh chưa?"
Cửa được kéo ra từ bên trong. Dung Ly khoác thêm một chiếc áo ngoài, mái tóc hơi có chút rối, giọng mang theo vẻ mềm ngọt của người vừa tỉnh giấc:
"Nương."
"Đến giờ ăn trưa rồi." Tạ Hàm mỉm cười, xoa mái tóc mềm của Dung Ly. "Để nương chải tóc cho con có được không?"
"Vâng, được ạ." Dung Ly mở rộng cửa, kéo Tạ Hàm đến trước bàn trang điểm, đưa lược gỗ cho bà rồi cười nói:
"Nương phải chải cho nữ nhi một búi tóc thật đẹp đấy."
"Được." Tạ Hàm cười dịu dàng. Nữ nhi của bà xem ra thật sự không bị bức hưu thư kia ảnh hưởng, vẫn có thể ở bên bà cười nói làm nũng. Trái tim từng trống trải sau khi con gái xuất giá, giờ cũng được lấp đầy.
Trong lúc hai mẹ con chuyện trò, Dung Nguyên cùng hai huynh đệ Dung Kính, Dung Triết cũng đã tới. Lần này bọn họ không tiện bước vào phòng ngủ của Dung Ly; lần trước vì nàng bị thương nên đành tạm gạt quy củ sang một bên.
Vốn dĩ cái quy củ nam nữ bảy tuổi không cùng ngồi cũng chẳng được thực hiện quá nghiêm trong nhà họ. Dung Nguyên và Tạ Hàm luôn cảm thấy cả nhà quây quần náo nhiệt bên nhau mới là tốt, những quy củ vô dụng ấy thực sự quá phiền, nên trong nhà bọn họ coi như bỏ luôn.
Lúc này, ba cha con ngồi trong chính phòng Ngọc Dung Viện, vẫn đang lấy Hạ Hầu Hàm làm chủ đề, bàn xem nên thu thập hắn thế nào.
Nhưng khi Dung Ly và Tạ Hàm bước ra, bọn họ lập tức đổi đề tài, lái sang chuyện triều chính. Ly Nhi rộng lượng, không muốn gây phiền phức cho Hạ Hầu Hàm, nhưng bọn họ thì khác; là người nhà của Ly Nhi, nếu không thay nàng xả cơn tức này thì đúng là nuốt không trôi.
Trong lòng Dung Ly suýt nữa bật cười. Ba cha con này sao còn chưa quên chuyện máu đầu tim.Thôi kệ, nàng coi như không nghe thấy, mặc cho bọn họ làm loạn thế nào cũng được, dù sao cái tên Hạ Hầu Hàm kia cũng chẳng đáng để thông cảm.
Có lẽ vì đã nghỉ ngơi một lúc, sắc mặt Dung Ly trông hồng hào hơn hẳn. Ba cha con lúc này mới yên lòng; xem ra thân thể Ly Nhi không còn gì đáng ngại, lần trước quả thật đã dọa họ một trận.
Bữa cơm ấy ăn rất náo nhiệt. Dung Ly cố ý khuấy động không khí, lại thêm cậu chàng hoạt bát là Dung Triết, khiến Dung Nguyên và Tạ Hàm bị chọc cười liên tục. Dung Kính tuy vốn ít nói, nhưng sự quan tâm lại thể hiện trên bát cơm: cứ mỗi lần Dung Ly cúi đầu là trên cơm của nàng lại có thêm một "ngọn núi" thức ăn; trong đó Tiểu Thiên Tô là nhiều nhất, gần như cả đĩa đều bị gắp vào bát nàng.
Thu dọn bát đĩa xong, Dung Ly xoa cái bụng tròn căng, quả nhiên chỉ có người thân mới như vậy. Từ lúc xuyên qua đến nay nàng chưa từng ăn nhiều đến thế. Cả nhà cứ sợ nàng ăn không no, khi thì giục ăn thêm món này, lúc lại gắp thêm món kia. Kết quả chẳng món nào ăn ít, Dung Ly ước chừng ít nhất một phần ba bàn đồ ăn đã vào bụng mình.
Thời gian buổi chiều đương nhiên được để cho Dung Ly nghỉ ngơi. Dung Nguyên và Tạ Hàm vẫn còn lo lắng cho thân thể nàng, lại mời Liễu Nhất đến, muốn ông ta giúp Dung Ly bắt mạch thêm lần nữa.
Liễu Nhất chỉ biết cười khổ, giải thích rằng vừa ăn quá no thì không tiện bắt mạch, bảo chờ đến sáng sớm ngày mai ông ta nhất định sẽ xem kỹ lại cho tiểu thư.
Lúc này đám chủ tử nhà họ Dung mới yên tâm, dặn dò Dung Ly nghỉ ngơi cho tốt rồi lần lượt rời đi.
Dung Ly vươn vai một cái, quả thật hơi buồn ngủ, nhưng giờ vẫn chưa phải lúc ngủ. Người trong phòng đông lên, nàng lại chưa mấy quen thuộc. Ngoài Tiểu Đào ra, những người khác nàng chỉ từng lật tìm được thông tin từ ký ức của nguyên chủ.
Lúc trước nàng còn lấy làm kỳ lạ, đường đường là tiểu thư Tướng Phủ mà đặt tên cho nha hoàn của mình chẳng có chút "trình độ" nào, Tiểu Đào nghe đã thấy tầm thường. Về sau mới biết bốn nha đầu vốn là một bộ, tên ghép lại thành một cụm rất nhã nhặn, lúc ấy nàng mới hiểu được dụng ý của nguyên chủ.
Cầu ma ma là nhũ mẫu của Dung Ly, luôn hết lòng, chăm lo sinh hoạt cho nàng chu toàn đâu vào đấy. Đối với chuyện nguyên chủ gả cho Hạ Hầu Hàm, Cầu ma ma vẫn luôn không mấy tán thành, nhưng nguyên chủ lại yêu hắn đến chết đi sống lại, Cầu ma ma chỉ có thể lặng lẽ ở bên cạnh, dốc hết sức bảo hộ. Thế mà cuối cùng vẫn bị Mộ Tuyết Nhược giở trò, ép phải trở về.
Sáng nay sau khi hồi phủ, bao nhiêu chuyện dồn dập khiến Dung Ly không rảnh để chậm rãi sắp xếp lại những ký ức ấy.
Lúc này trong Ngọc Dung Viện chỉ còn mấy chủ tớ bọn họ. Dung Ly nhìn các nha đầu và nhũ mẫu trước mặt đang xúc động đến đỏ hoe vành mắt, liền mở miệng nói:
"Trước đây là ta để các ngươi chịu ấm ức. Nay ta cũng đã về Tướng Phủ, về sau tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ rơi các ngươi nữa."
Một câu ấy khiến bốn nha đầu, kể cả Tiểu Đào, cùng với Cầu ma ma đồng loạt đỏ bừng hốc mắt. Những ủy khuất tiểu thư phải chịu ở Đoan Vương Phủ vẫn còn hiện rõ mồn một trong đầu; đám hạ nhân như các nàng nhìn mà đau trong lòng. Ở Tướng Phủ, tiểu thư nào đã từng phải chịu những tủi nhục như vậy. Thế mà giờ lại để tiểu thư quay sang an ủi bọn họ.
Cầu ma ma lắc đầu:
"Tiểu thư nói nặng rồi. Lão thân trông tiểu thư lớn lên từ nhỏ, một năm nay người chịu tủi thân nhất… là tiểu thư."
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!