Lọc Truyện

Phế Phi Trở Lại: Quyền Khuynh Thiên Hạ - Dung Ly

 

 "Cầu ma ma, ta từ Vương Phủ mang về hai người." Dung Ly vẫy tay gọi Cổ nương tử và Ỷ Thúy lại, giới thiệu cho mọi người nhận mặt: "Cổ nương tử nấu ăn cực khéo, lại hiểu y lý. Ỷ Thúy thì thông minh lanh lợi, vẫn luôn đi theo bên cạnh Cổ nương tử. Sân vườn này vẫn do ma ma quản, mong ma ma thu xếp cho họ ổn thỏa." 

 "Tiểu thư cứ yên tâm." Cầu ma ma tự nhận mắt nhìn người của mình cũng không tệ, vừa liếc qua đã đoán được đại khái tính tình của hai người, đối với hai người tiểu thư mang từ Tướng Phủ về rất là hài lòng. Xem ra tiểu thư đã trưởng thành không ít, người dẫn về đều là người tốt. 

 "Được rồi, mọi người bận rộn nửa ngày rồi, đều đi nghỉ đi. Ta cũng hơi mệt, Tiểu Đào ở lại hầu ta." Dung Ly đứng dậy ngáp một cái, nàng còn chưa kịp căn dặn nha đầu này đâu. 

 "Vâng." Mấy người cùng khom người hành lễ rồi lui ra ngoài. 

 Cầu ma ma đứng ngoài cửa, mỉm cười nói: "Cổ nương tử, Ỷ Thúy, về sau chúng ta đều là người trong viện của tiểu thư. Hai người cứ yên tâm, viện của chúng ta không dám nói cái gì khác, nhưng người thì rất dễ chung đụng, các ngươi không cần câu nệ. Nơi này về sau chính là nhà của các ngươi." 

 Cổ nương tử và Ỷ Thúy liên tục gật đầu. Cầu ma ma lại tiếp: "Hai người cứ thu dọn, an ổn nghỉ ngơi hai hôm cho quen đã. Đợi ngày kia ta dẫn hai người đi một vòng, để quen thuộc với hoàn cảnh Tướng Phủ chúng ta. Còn nữa, Cổ nương tử đã giỏi việc bếp núc như thế, vậy nhà bếp nhỏ trong viện chúng ta giao cho ngươi. Tiểu thư từ nhỏ đã kén ăn, chắc chắn rất thích đồ ăn ngươi nấu. Về sau chúng ta cũng được có lộc ăn theo." 

 Cầu ma ma cười, kéo tay Cổ nương tử nói: "Xem tuổi tác, ngươi nhỏ hơn ta mấy tuổi, gọi ta một tiếng tỷ tỷ là được. Sau này có chỗ nào không quen thì cứ nói với ta. Còn Ỷ Thúy nha đầu, mấy nha đầu này nghịch lắm, nếu chúng dám bắt nạt ngươi thì cứ đến tìm ta. Ma ma nhất định sẽ làm chủ cho ngươi, không cần phải nể nang." 

 Cổ nương tử có ấn tượng rất tốt với Cầu ma ma, thật ra đối với Tướng Phủ nói chung nàng cũng thấy khá vừa lòng. Ở đây bất kể là chủ tử hay hạ nhân đều rất hòa thuận, hơn Vương Phủ không chỉ một bậc. Nàng nhìn ra được thiện ý mà Cầu ma ma tỏa ra, chắc cũng sợ hai người họ mới tới còn chưa quen, bèn mỉm cười đáp: "Tỷ tỷ cứ yên tâm, sau này thế nào cũng phải phiền đến tỷ tỷ nhiều." 

 Tính tình Ỷ Thúy với Tiểu Mạc cũng na ná nhau, chỉ là so với Tiểu Mạc thì tâm tư tỉ mỉ hơn một chút. Nghe xong lời Cầu ma ma, nàng duyên dáng đáp: "Ỷ Thúy biết rồi, Cầu ma ma cứ yên tâm. Các tỷ muội vừa nhìn đã biết đều là người rất tốt, chỉ mong các tỷ muội đừng chê Ỷ Thúy ngu dốt là được." 

 Nói xong, nàng khẽ lè lưỡi một cái. 

 "Con nha đầu này lanh lợi khỏi nói, nếu mà còn gọi là ngu dốt thì chúng ta chắc không cần sống nữa rồi." Tiểu Khê cười đi tới kéo tay Ỷ Thúy, trêu chọc: "Có điều Cầu ma ma nói cũng đúng, mấy đứa chúng ta nghịch lắm, đến lúc đó đừng để bị chúng ta dọa sợ là được." 

 Tiểu Mạc vui vẻ vỗ tay phụ họa, Tiểu Liễu đứng bên cạnh thì cười đến là ngượng ngùng. Vài nha đầu rất mau đã thân thiết, lập tức xin phép Cầu ma ma và Cổ nương tử rồi ríu rít kéo nhau chơi một chỗ. 

 Cầu ma ma với Cổ nương tử cũng nói chuyện rất hợp. Dứt khoát Cầu ma ma chẳng nghỉ trưa nữa, đi thẳng tới phòng Cổ nương tử ngồi nói chuyện, tiện tay giúp nàng thu dọn đồ đạc. 

 Trong phòng chỉ còn lại hai chủ tớ Dung Ly và Tiểu Đào. Thấy không còn người ngoài, Tiểu Đào đóng chặt cửa, đi đến trước mặt Dung Ly, đem thắc mắc trong lòng hỏi ra: "Chủ tử, rốt cuộc là chuyện gì vậy ạ?" 

 Dung Ly rót hai chén trà, kéo Tiểu Đào ngồi xuống cạnh mình: "Nha đầu, đừng nóng, nghe ta từ từ kể." 

 Đã không định giấu nàng nữa, Dung Ly bèn đem mọi chuyện nói hết. Nàng kể từ khi chỉnh đốn nhà bếp lớn, đến lúc Mộ Tuyết Nhược bắt đầu phản kích, việc nào việc nấy đều không bỏ sót, tỉ mỉ thuật lại cho Tiểu Đào nghe. 

 Tiểu Đào nghe càng lúc càng thấy kinh hãi. Trong khoảng thời gian nàng chẳng hay biết gì, chủ tử lại đã trải qua nhiều chuyện đến thế sao?! 

 Thân là nha đầu, nàng chẳng những chẳng vì chủ tử mà san sẻ được chút lo toan nào, ngược lại còn được chủ tử che chở bao lâu nay. Nàng… nàng thực sự tự trách vô cùng! 

 Nghe xong lời kể của Dung Ly, Tiểu Đào lập tức quỳ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng: "Tiểu Đào vô dụng, xin chủ tử trách phạt!" 

 Cộp! Cộp! Cộp! Liền ba cái dập đầu vang lên trên nền gạch, Dung Ly còn chưa kịp lao tới ngăn. 

 Đợi phản ứng lại, nàng vội vàng khom người, đỡ lấy cái đầu Tiểu Đào còn định cúi xuống: "Ngươi làm gì vậy, mau đứng lên. Ta kể cho ngươi nghe không phải để ngươi nhận tội!" 

 Bao nhiêu ngày qua, Dung Ly đã sớm xem Tiểu Đào như em ruột. Đối với cô bé ngây ngô, chưa hiểu sự đời này, trong lòng nàng càng thêm mấy phần thương xót, lúc nào cũng nghĩ phải bảo vệ thật tốt, sau này tìm cho nó một người tốt rồi gả đi. 

 Nhưng chuyện của Vân Tương và Tiểu Hắc đã lộ ra, nếu nàng không giải thích rõ thì trong lòng Tiểu Đào khó tránh khỏi sẽ có khúc mắc. Dung Ly không muốn để nha đầu ấy nghĩ rằng nàng không tin nó nên mới giấu giếm nhiều chuyện như vậy. 

 Tiểu Đào ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên: "Chủ tử, Tiểu Đào… Tiểu Đào không biết người đã chịu nhiều khổ như thế. Đều là Tiểu Đào vô dụng, nếu nô tỳ lanh trí một chút, chủ tử người cũng không phải nhọc lòng đến vậy. Tất cả đều là lỗi của nô tỳ… đều là lỗi của nô tỳ!" 

 Nói xong nàng lại định dập đầu. Dung Ly khẽ thở dài trong lòng, dứt khoát kéo mạnh Tiểu Đào vào lòng ôm chặt: "Đồ ngốc, nói bậy bạ gì thế. Sao lại là lỗi của ngươi được. Ngươi xem, ta chẳng phải vẫn bình yên đó sao? Đàn ông chỉ cần có Cơ thiếp thì thế nào cũng có chuyện tranh sủng hãm hại, mấy thứ đó là khó tránh khỏi. Nhưng chủ tử của ngươi đây thần thông quảng đại, phải không? Nơi như vậy ta còn thoát ra được, sau này chờ chúng ta chỉ có ngày tháng tốt đẹp. Ngươi ấy, chỉ cần hầu hạ ta cho tốt là được. Còn nữa, mau mau lớn lên, đợi khi ngươi có người trong lòng thì dẫn hắn đến cho ta xem. Hồi môn của ngươi ta đều tích sẵn rồi, không thể để phí được." 

 Vốn đang khóc đến thương tâm, ai dè chủ tử nói tới nói lui lại lôi sang chuyện bảo nàng lấy chồng, mặt Tiểu Đào lập tức đỏ bừng, tiếng khóc biến thành tiếng nức nở, nhỏ giọng nói: "Tiểu Đào mới không lấy chồng đâu, nô tỳ muốn hầu hạ người cả đời." 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận