Toàn thân Diệp Thần run rẩy bần bật. Anh ta không ngu, anh ta thừa biết Trần Cửu hoàn toàn nghiêm túc! Nếu anh ta không quỳ xuống nhận sai với Cố Phàm, anh ta sẽ phải ở tù vài tháng thật. Đợi đến lúc anh ta ra ngoài, e là con vịt đã nấu chín mang tên Tô Nhược Băng này cũng bay mất rồi! Đó là điều anh ta tuyệt đối không thể chấp nhận được!
Cuối cùng, Diệp Thần chỉ đành quay sang nhìn Tô Nhược Băng với ánh mắt cầu cứu: “Nhược Băng, bọn họ bắt nạt người quá đáng!”
Tô Nhược Băng nhìn năm dấu ngón tay in rõ trên mặt Diệp Thần, lại nhìn sang bộ dạng hống hách, ngạo nghễ của Cố Phàm, cùng với Lâm Hạ Vãn đang nép sát vào người anh, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác cực kỳ khó chịu!
Diệp Thần mất mặt, thực chất cô cũng chẳng vẻ vang gì!
Ấn tượng của cô về Diệp Thần càng lúc càng tệ đi. Bạch nguyệt quang vạn người mê ngày nào giờ đây đã hoàn toàn mất sạch vầng hào quang!
Lúc này, hào quang của Diệp Thần đã bị Cố Phàm che khuất hoàn toàn, anh ta đứng đó chẳng khác nào một gã hề nhảy nhót tấu hài!
Tô Nhược Băng nhanh chóng kiềm chế cảm xúc, nói với Cố Phàm: “Cố Phàm, dù sao tất cả cũng chỉ là hiểu lầm, anh cũng đã được thả tự do vô tội rồi, hay là chuyện này cứ bỏ qua đi! Diệp Thần anh ấy cũng không cố ý, anh việc gì phải ép người quá đáng như vậy.”
“Hiểu lầm?”
Cố Phàm giễu cợt: “Tô Nhược Băng, bảo cô ngu xuẩn thật sự là không sai một chút nào. Cô nghĩ đây là hiểu lầm à? Hôm nay nếu tôi không có chút năng lực, chẳng phải đã bị đổ oan chết rồi sao? Tôi chỉ bắt bạch nguyệt quang của cô quỳ xuống nhận sai mà cô đã xót xa không chịu nổi rồi?”
“Cố Phàm, tôi không muốn tranh luận với anh về những chuyện này. Coi như anh nể mặt tôi một lần, để Diệp Thần đi đi.”
Tô Nhược Băng tâm phiền ý loạn, có rất nhiều chuyện cô không muốn nghĩ sâu xa, ánh mắt cũng đã né tránh, không dám nhìn thẳng vào Cố Phàm nữa. Trong thâm tâm cô chợt dấy lên một tia hối hận mơ hồ. Cô bỗng tự hỏi, có phải bản thân thực sự đã hiểu lầm Cố Phàm chuyện gì rồi không?
Nhưng rất nhanh, sự hối hận đó đã bị cô gạt phắt đi. Cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình sai! Cô theo đuổi tự do của bản thân, cô ly hôn với Cố Phàm, đó chắc chắn là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời cô!
“Nể mặt cô?”
Cố Phàm cười lạnh: “Tô Nhược Băng, cô nghĩ cái mặt của cô lớn lắm sao? Cô nghĩ bản thân cô của bây giờ còn chút thể diện nào với tôi à?”
“Hi hi... Chị Nhược Băng, chị nói thế là không đúng rồi. Em nhớ rất rõ chính miệng chị từng tuyên bố vạch rõ giới hạn với anh Phàm cơ mà, sao bây giờ lại hạ mình tới cầu xin anh Phàm thế này? Chuyện này thật chẳng giống phong cách của chị chút nào cả!”
Lâm Hạ Vãn hếch cằm lên, càng ra sức rúc sâu vào người Cố Phàm, gương mặt tràn ngập vẻ đắc ý và kiêu hãnh: “Hơn nữa, chị Nhược Băng, chị còn nhớ không? Lúc trước em từng cầu xin chị bảo Diệp Thần tha cho Cố Phàm, nhưng lúc đó chị đã làm thế nào?”
Sắc mặt Tô Nhược Băng biến đổi, trên phương diện khí thế liền bị áp đảo hoàn toàn, cô vội quay mặt đi chỗ khác.
“Nhược Băng...” Diệp Thần nhìn Tô Nhược Băng bằng ánh mắt thâm tình, tha thiết.
Bây giờ chỉ có Tô Nhược Băng mới cứu được anh ta, anh ta tuyệt đối không muốn quỳ xuống trước mặt Cố Phàm! Nếu không, đây sẽ là mối kỳ sỉ nhục lớn nhất cuộc đời, sẽ biến thành tâm ma khiến anh ta cả đời phải sống dưới cái bóng của Cố Phàm!
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!