Lọc Truyện

Thần Y Ngốc Tu Tiên - Tần Dương

“Chị Thẩm Dao, sao em lại thành lưu manh được chứ? Là chị bảo em thấu thị mà, em nhìn thấy rồi thì chị lại không vui.”

Tần Dương dở khóc dở cười.

“Ai mà biết được em thật sự biết thấu thị chứ.” Mặt Thẩm Dao đỏ rực như quả cà chua, bàn tay nhỏ nhắn vội vàng che chắn phía dưới.

“Em không được dùng thấu thị nhìn chị nữa đâu đấy, không là chị sẽ giận cho xem!” Thẩm Dao vừa nói vừa cố tỏ ra hung dữ một cách nũng nịu.

“Yên tâm đi chị, em tuyệt đối sẽ không thấu thị chị nữa.” Tần Dương liên tục bảo đảm.

Thẩm Dao lúc này mới yên tâm trở lại, dẫu sao Tần Dương cũng từng học đại học, lời nói ra chắc chắn sẽ giữ lời.

“Đúng rồi Tần Dương, sao em lại biết những pháp thuật thần kỳ này thế?” Thẩm Dao nghiêng đầu, nhìn hắn giống như một đứa trẻ hiếu kỳ.

“Chị Thẩm Dao, cái này là bí mật nha.” Tần Dương cố ý tỏ ra thần bí trước mặt Thẩm Dao để khơi dậy sự hứng thú của cô đối với hắn.

Như vậy thì hắn mới có thể từ từ chinh phục Thẩm Dao, rồi tiến tới song tu cùng cô!

Quả nhiên, Thẩm Dao đã rơi vào bẫy của Tần Dương, cô chẳng còn màng đến khoảng cách nam nữ nữa, hai tay nắm chặt lấy cánh tay hắn, giọng điệu mang theo chút nũng nịu gặng hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.

Tần Dương suýt chút nữa thì sa ngã, một người chị xinh đẹp nũng nịu như thế này thì quả thực không có người đàn ông nào có thể cưỡng lại nổi.

Hơn nữa, ngay khi thể thuần âm của Thẩm Dao vừa chạm vào hắn, một chút nguyên âm đã bị hắn hấp thụ.

Cảm giác sướng đến tê dại!

Đúng lúc này, cánh cửa sân nhà Thẩm Dao bị người ta một cước đá văng.

Tên Lý Phú Quý đã dẫn theo ông anh trai trưởng thôn của hắn tìm đến cửa.

“Anh, thằng đó ở bên trong, chính là thằng đàn ông ở trong nhà đã đánh em!”

Lý Hữu Điền vừa hay tin em trai bị đánh liền lập tức từ trên xã phi thẳng về thôn.

“Để tao xem xem đứa nào mù mắt mà dám bắt nạt em trai tao!”

Lý Hữu Điền vừa xắn tay áo vừa hùng hổ xông vào nhà, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt cười như không cười của Tần Dương, gã sợ đến mức hai chân bủn rủn.

“Tần Dương…… mày… sao mày lại về đây?”

“Lý Hữu Điền, nhờ hồng phúc của ông, ông trời đã thấu tỏ nỗi oan ức của tôi nên không muốn thu nhận tôi, để tôi quay về báo thù đây!”

Tần Dương lạnh lùng đứng dậy, từng bước từng bước tiến về phía Lý Hữu Điền.

Trong khi đó, Lý Phú Quý nhìn thấy người đứng trước mặt là Tần Dương thì lại lên mặt hống hách trở lại.

“Thằng ngốc kia, mày bú rượu say quá hóa điên rồi à mà dám đánh tao? Khôn hồn thì quỳ xuống liếm ngón chân cho tao, nếu không tao sẽ bỏ đói cho mày chết banh xác!”

Lý Phú Quý dùng ngón tay chỉ trỏ, chọc mạnh vào ngực Tần Dương.

Giây tiếp theo, một tiếng rắc vang lên, ngón tay đó của hắn đã bị bẻ gãy gập.

Lý Phú Quý đờ người ra một chốc, rồi ngay sau đó, cơn đau dữ dội ập đến khiến hắn một lần nữa rú lên như lợn bị chọc tiết.

Ngay sau đó, Tần Dương tung một cước đá bay hắn ra ngoài sân.

Lý Phú Quý vẹo cổ sang một bên, ngất lịm đi.

“Thằng ngốc kia, mày chán sống rồi, dám đánh em trai tao, tao liều mạng với mày!”

Lý Hữu Điền trợn trừng mắt, sự giận dữ khiến gã mất đi lý trí, gã vung nắm đấm muốn lao vào đánh Tần Dương.

Thế nhưng, Tần Dương đã không còn là cậu ngốc của ngày hôm qua nữa, hắn bồi thêm một cước, Lý Hữu Điền cảm giác như mình vừa bị một con trâu mộng húc trúng, cả người bay ngược ra sau.

Thẩm Dao đứng bên cạnh xem đến ngơ ngác cả người.

Cậu em bác sĩ này từ khi nào mà lại trở nên lợi hại đến như thế chứ!

Nếu như Tần Dương không nhận được truyền thừa của Đào Hoa Nữ Đế thì hôm qua đã thật sự bị Lý Hữu Điền đánh chết rồi.

Hắn mang theo khuôn mặt lạnh tanh tiến về phía Lý Hữu Điền.

“Đừng đánh, đừng đánh nữa.” Lý Hữu Điền chật vật bò dậy, thấy Tần Dương tiến lại gần liền sợ hãi co rúm người lại thành một cục.

Gương mặt Tần Dương lạnh lùng như băng, hắn thẳng tay bẻ gãy cả năm ngón tay của Lý Hữu Điền.

Mặt Lý Hữu Điền đỏ gay, gân xanh nổi đầy lên, cơn đau thấu xương khiến gã há hốc mồm nhưng không thể phát ra nổi một chút âm thanh nào.

“Cút đi!” Tần Dương lại thẳng chân đạp thêm một cú thật mạnh vào người Lý Hữu Điền.

Lý Hữu Điền lăn lộn một vòng trên mặt đất, kinh hãi nhìn Tần Dương, gã nhận ra đầu óc hắn đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại rồi, nếu không thì làm sao có thể dễ dàng thu phục cả hai anh em gã như vậy được.

“Tần Dương, mày cứ đợi đấy cho tao!”

Lý Hữu Điền buông lời đe dọa, gã ôm lấy bàn tay đau đớn tột cùng, vỗ tỉnh Lý Phú Quý, rồi hai anh em dìu dắt nhau rời khỏi nơi này.

“Anh, chúng ta không thể bỏ qua như thế được, thằng ngốc đó hôm nay dám đánh chúng ta, ngày mai nó sẽ dám có ý đồ xấu với chị dâu đấy.”

Lý Phú Quý càng nghĩ càng thấy nuốt không trôi cục tức này.

“Tất nhiên là không bỏ qua như thế được, mày lập tức đi tìm người của Thiên Lang Bảng trên xã cho tao, bảo bọn họ đến xử lý Tần Dương.” Lý Hữu Điền nghiến răng nghiến lợi nói.

……

“Tần Dương, bọn họ đi hết rồi sao?” Nghe thấy bên ngoài không còn động tĩnh gì, Thẩm Dao mới rón rén bước ra.

“Không sao rồi, đi hết rồi.” Tần Dương gật đầu.

“Sợ chết chị rồi.” Thẩm Dao vỗ vỗ vào ngực.

Nhưng chính hành động này ngay lập tức đã thu hút ánh nhìn của Tần Dương.

Thẩm Dao đang mặc một chiếc áo thun bó sát, vòng một căng đầy đặn của cô đã kéo căng chiếc áo thành một đường cong cao vút, vô cùng nảy nở.

Nhận ra ánh mắt không mấy đứng đắn của Tần Dương, trong lòng Thẩm Dao dâng lên một nỗi xấu hổ, cô vừa dùng hai tay che chắn lại để đề phòng Tần Dương dùng thấu thị nhìn xuyên vào bên trong, vừa trừng mắt nhìn hắn.

“Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa là chị đánh chết em đấy!”

“Chị Thẩm Dao ngay cả lúc tức giận cũng đáng như vậy!” Tần Dương thật sự chỉ muốn lao đến ôm chặt lấy chị để…… song tu.

Vì Thẩm Dao phải làm ca đêm tại một quán ăn đêm trên xã, ban ngày cô không có tinh thần mấy nên đã đi ngủ từ sớm.

Tần Dương cũng không làm phiền cô thêm nữa, hắn rời khỏi nhà cô.

Hắn dự định tối nay sẽ lên xã tìm Thẩm Dao, đợi cô tan làm rồi đưa cô về để bồi đắp thêm tình cảm.

Mặc dù hắn đã cày cuốc suốt một đêm qua, nhưng hiện tại tinh thần hắn vẫn vô cùng sảng khoái, phấn chấn. Hắn chẳng thấy buồn ngủ chút nào, thế nên cũng không cần phải ngủ nướng thêm nữa.

Tần Dương đi lên núi phía sau một chuyến, đã hơn một năm rồi hắn chưa thắp hương bái tế cha mẹ.

Cha mẹ hắn đã qua đời từ hồi hắn còn đang học đại học.

Cúng bái xong, Tần Dương đang định xuống núi thì đột nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe Mercedes, ngay bên cạnh xe có một người phụ nữ vừa bị một con rắn độc cắn trúng.

Trên núi không có sóng điện thoại, xe lại hết xăng, người phụ nữ đó đành phải bảo cô trợ lý đi bộ xuống núi để tìm người giúp đỡ.

“Cậu thanh niên, mau giúp tôi bắt con rắn kia với, nó vừa cắn tôi một phát.”

Người phụ nữ nhìn thấy Tần Dương liền lập tức hét lớn gọi

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận