Lọc Truyện

Thần Y Ngốc Tu Tiên - Tần Dương

Tần Dương búng một viên đá nhỏ về phía con rắn độc, con rắn như bị trúng đạn, mất mạng ngay tại chỗ.

Lãnh Mạn Điệp nhìn thấy chiêu này của Tần Dương thì tức khắc kinh ngạc vô cùng. Với tầm mắt từng trải của mình, cô lập tức nhận ra người đàn ông bí ẩn này rõ ràng là một Cổ Võ giả!

“Cô gái ơi, con rắn độc ngân hoàn này có độc tính khá mạnh đấy. Nhìn bờ môi cô đã bắt đầu tím tái thế kia, chỉ tầm hai ba phút nữa thôi là sẽ nguy to.”

Nghe Tần Dương nói vậy, tim Lãnh Mạn Điệp bỗng thắt lại. Cô cũng nhận ra loại rắn độc đó, và quả thực lúc này đầu óc cô đã bắt đầu choáng váng, chân tay mềm nhũn, cảm giác như sắp chết đến nơi.

Ngay khi Lãnh Mạn Điệp đang rơi vào tuyệt vọng, cô lại nghe Tần Dương nói tiếp:

“Nhưng tôi có cách có thể cứu cô ngay lập tức. Vết thương của cô ở đâu? Để tôi hút độc ra giúp cô.”

Tần Dương sải bước đến trước mặt Lãnh Mạn Điệp.

Nghe thấy Tần Dương muốn hút độc giúp mình, trong lòng Lãnh Mạn Điệp vô cùng cảm động. Thế nhưng, vị trí của vết thương lại quá hiểm hóc, nó nằm ngay ở đùi trong...

“Không... không cần đâu... Tôi đã bảo trợ lý xuống núi tìm người cứu viện rồi, chắc là sắp được cứu rồi.” Lãnh Mạn Điệp đỏ mặt ngượng ngùng nói.

“Được thôi, cô đã bảo không cần thì thôi vậy. Nhưng tôi nói trước, vùng này có rất nhiều chó hoang. Nếu cô đột nhiên ngất xỉu ở đây, lũ chó hoang đánh hơi sẽ kéo đến ngay. Đến lúc trợ lý dẫn người lên cứu…e là cô cũng bị chúng gặm gần hết rồi.”

Lãnh Mạn Điệp bị những lời này của Tần Dương dọa cho luống cuống, mặt cắt không còn giọt máu.

“Vậy... vậy anh ở lại đây bảo vệ tôi đi, tôi có thể trả tiền cho anh.”

Tần Dương lắc đầu: “Không được, tôi chỉ có thời gian một phút thôi. Nếu cô đồng ý, tôi sẽ hút độc ra ngay lập tức, đảm bảo giúp cô thanh lọc sạch sẽ độc tố trong cơ thể.”

Lãnh Mạn Điệp rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng lúc này quả thật không còn cách nào tốt hơn nữa.

“Vậy... vậy được rồi, làm phiền anh hút giúp tôi.”

Gương mặt Lãnh Mạn Điệp đỏ ửng vì thẹn thùng, cô mở cửa xe, chật vật ngồi lên ghế, khẽ vén tà váy lên...

Mặc dù Lãnh Mạn Điệp vô cùng ngượng ngùng, nhưng cảm giác lạnh lẽo và tê dại trong cơ thể cô đang dần dần rút đi, thay vào đó là một luồng cảm giác dễ chịu khó tả dâng lên.

Một lúc lâu sau.

“Đã xong chưa anh?” Lãnh Mạn Điệp xấu hổ đến mức không chịu nổi nữa.

“Xong rồi!”

Tần Dương nhổ ngụm máu độc ra đất, đồng thời cảm ứng được tu vi của mình lại tăng lên vài phần. Nhưng quả nhiên vẫn phải song tu thì mới có thể tăng tốc độ tu luyện được!

Lãnh Mạn Điệp cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn đi, cơ thể cũng tràn trề sức lực. Cô vội vàng bước xuống xe, buông tà váy xuống, nhìn Tần Dương đầy vẻ gượng gạo.

“Xà độc tôi đã hút sạch ra cho cô rồi. Nhưng tôi phát hiện trong người cô có âm độc, tuy vừa rồi tôi cũng giúp cô hút ra một chút, nhưng vẫn cần phải tiếp tục trị liệu. Nếu cô không phiền thì cứ đến thôn Đông Sơn ở dưới chân núi tìm tôi, tôi sẽ tiếp tục chữa trị cho cô.”

Tần Dương bỏ lại một câu như vậy rồi quay người bước đi, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.

Âm độc trong cơ thể người phụ nữ này thế gian không ai có thể giải được, chỉ duy nhất mình hắn là làm được. Hắn tin chắc cô ấy nhất định sẽ tự tìm đến mình, nên chẳng việc gì phải vội vã.

Lãnh Mạn Điệp vô cùng kinh ngạc, cô không ngờ đối phương còn là một bác sĩ, lại có thể nhìn ra được cô trúng âm độc.

Từ nhỏ, cô vô tình ngã xuống một giếng cổ từng có hàng trăm người chết, kể từ đó liền nhiễm phải âm độc, mỗi tuần đều phát tác một lần khiến toàn thân lạnh toát.

Cha mẹ cô đã đưa cô đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ nhưng đều vô phương cứu chữa, căn bệnh này đã dày vò cô cho đến tận bây giờ.

Tuy nhiên, cô cũng chưa hoàn toàn tin tưởng lời của Tần Dương, cô cần phải đến trạm y tế trên xã để kiểm tra xem xà độc đã thực sự được thanh trừ hết hay chưa.

……

Đêm xuống.

Tần Dương đi tới trên xã Thanh Bình, tìm đến quán ăn đêm nơi Thẩm Dao đang làm việc.

Hôm nay Thẩm Dao mặc một chiếc quần jeans bó sát màu đen, tôn lên vòng ba vô cùng tròn trịa và cặp chân dài miên man. Nhìn thấy cảnh này, khao khát muốn chiếm hữu cô trong lòng Tần Dương càng thêm mãnh liệt.

“Tần Dương, thằng ngốc nhà mày, cuối cùng cũng tìm thấy mày rồi!”

Bỗng nhiên, năm tên đàn ông sải bước tiến về phía Tần Dương, trên mặt nở nụ cười đầy thú tính và ác ý. Trong số đó có Lý Phú Quý, chính hắn ta là kẻ đã dẫn người tới đây.

Tần Dương tức khắc nhíu mày.

Lúc này, Thẩm Dao cũng chú ý thấy tình hình bên này, nhìn thấy Tần Dương đang bị Lý Phú Quý cùng đám người bao vây, cô vội vàng buông công việc trong tay xuống, chạy nhanh lên phía trước.

“Lý Phú Quý, anh đừng có quá đáng! Là anh trêu ghẹo tôi trước, sao anh lại có mặt mũi mà đi trả thù chứ?” Thẩm Dao phẫn nộ quát lớn.

“Tao cứ thích thế đấy, thì sao nào?” Lý Phú Quý mặt dày mày dạn, dùng giọng điệu đê tiện trả lời.

“Anh...” Thẩm Dao tức đến nghẹn lời, không nói nên câu.

Chủ quán ăn đêm thấy vậy liền đi tới. Nhìn thấy mấy tên đi cùng Lý Phú Quý đều là thành viên của Thiên Lang Bảng, ông ta vội vàng khuyên Tần Dương nên cúi đầu nhận lỗi.

“Cậu thanh niên, hắn gọi người của Thiên Lang Bảng tới rồi kìa. Thiên Lang Bảng là băng nhóm xã hội đen khét tiếng trên xã này đấy, cậu không mau nhận lỗi đi thì hôm nay không bị đánh gãy hai chân là không xong đâu!”

Một người đàn ông đầu đinh bước lên trước, trên mặt hắn có một vết sẹo dài bằng một ngón tay, trông vặn vẹo như một con rết lớn, vô cùng đáng sợ!

“Tao tên Thanh Lang. Khôn hồn thì quỳ xuống dập đầu tạ tội với Lý Phú Quý một trăm cái, chuyện hôm nay tao sẽ bỏ qua.”

Thanh Lang cực kỳ kiêu ngạo nhìn Tần Dương. Hắn là thành viên cốt cán của Thiên Lang Bảng, ở cái xã này chưa một ai dám không nể mặt hắn.

Khách khứa trong quán ăn đêm nhìn thấy Thanh Lang thì sợ vạ lây, thi nhau bỏ chạy tán loạn. Chứng kiến cảnh tượng đó, Thẩm Dao hoảng hốt đến mức mặt cắt không còn giọt máu, nhất thời cuống quýt không biết phải làm sao.

“Thằng ranh, cho mày ba giây, mau quỳ xuống!” Nhìn thấy Tần Dương vẫn đứng trơ ra vô cảm, Thanh Lang mất kiên nhẫn quát lớn.

“Ba…”

Thanh Lang vừa mới đếm tiếng đầu tiên, một nắm đấm đã sấm sét lao thẳng vào mũi hắn, khiến máu mũi phun ra xối xả.

“Mẹ kiếp!”

“Dám đánh đại ca Thanh Lang của tụi tao, anh em xông lên!”

Một tên đàn em trợn trừng mắt, vớ ngay lấy một chai thủy tinh rồi lao về phía Tần Dương. Những tên đàn em khác cũng cầm chai bia xông lên theo.

Ánh mắt Tần Dương lạnh lùng, hắn vươn tay kéo Thẩm Dao ra hộ ở phía sau lưng mình.

Bốp! Bốp! Bốp!

“Á!”

“Ui da……”

Trong chớp mắt, tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tục. Mấy tên côn đồ vừa lao lên tấn công Tần Dương lần lượt bị đá bay ra ngoài, ngã rạp trên mặt đất, đau đớn ôm bụng rên rỉ.

Lý Phú Quý đứng đờ người, hắn không thể tin nổi thằng ngốc Tần Dương này sao lại có thể đánh đấm giỏi đến như vậy!

Tần Dương tung nhẹ một chai bia lên rồi bắt lấy, nở nụ cười nửa miệng tiến về phía hắn.

Lý Phú Quý sợ đến mức chân tay bủn rủn, định quay đầu bỏ chạy. Thế nhưng, chai bia trong tay Tần Dương đã nhắm thẳng vào đầu hắn mà bay tới.

Theo một tiếng rên rỉ thảm thiết, chai bia vỡ tan tành, đầu Lý Phú Quý nở hoa, máu tươi chảy ròng ròng, hắn ngã gục xuống đất gào khóc thảm hại.

“Mày tiêu đời rồi, dám động đến người của Thiên Lang Bảng tụi tao, mày cứ đợi đấy!” Thanh Lang được vài tên đàn em dìu dậy, run rẩy buông lời đe dọa rồi vội vã tháo chạy.

Lý Phú Quý ôm cái đầu đang chảy máu, vừa lăn vừa bò lết theo sau.

“Mày… mày dám đánh cả Thanh Lang, mày chết chắc rồi!” Chủ quán ăn đêm sợ hãi chỉ tay vào Tần Dương, sau đó quay sang nói với Thẩm Dao: “Thẩm Dao, cô bị đuổi việc, từ ngày mai không cần đến đây làm việc nữa!”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận