Lọc Truyện

Thần Y Ngốc Tu Tiên - Tần Dương

“Các người không đi bắt đám Thiên Lang Bảng, lại chạy tới đây bắt tôi? Thật là nực cười.” Tần Dương mang theo ngữ khí giễu cợt.

“Nếu tôi nhớ không lầm thì đồn cảnh sát cách đây cũng chỉ có bốn năm trăm mét thôi, hiệu suất làm việc của các người quả thật cao đến đáng kinh ngạc đấy.”

Hai tên cảnh sát thẹn quá hóa giận: “To gan, từ bao giờ mà loại người như mày có quyền dạy cảnh sát tụi tao cách làm việc hả?”

“Khôn hồn thì mau theo bọn tao về đồn, không thì đừng trách!”

Hai tên cảnh sát hung thần ác sát rút còng tay ra, ngay khi chúng định ép Tần Dương chịu trói thì bỗng nhiên, một nữ cảnh sát mặc cảnh phục, có thân hình bốc lửa và khí chất hiên ngang, dứt khoát bước tới, lạnh lùng nhìn hai tên kia.

“Lui lại cho tôi!”

“Chuyện ở đây tôi đã nắm hết toàn bộ rồi. Sau khi về đồn, lập tức viết bản kiểm điểm cho tôi, giải trình rõ lý do tại sao các anh lại đến hiện trường vụ án muộn như vậy!”

Hai tên cảnh sát vừa nhìn thấy nữ cảnh sát thì lập tức xìu xuống như bóng xì hơi. Đối phương chính là sở trưởng của bọn họ — Tống Ngọc.

Đừng nhìn cô chỉ là một người phụ nữ mới hai mươi bảy tuổi, nhưng cô là cảnh sát lợi hại nhất toàn thành phố. Trong đội cảnh sát không một ai là đối thủ của cô, cô còn tích lũy thành tích bắt giữ hơn một trăm tên tội phạm có chỉ số nguy hiểm cực cao, lập được số công trạng mà có đếm hết mười đầu ngón tay cũng không xuể!

Đến xã Thanh Bình này làm sở trưởng chẳng qua là cô đang tích lũy kinh nghiệm tuyến cơ sở để dọn đường cho tương lai sau này. Tuy nhiên, đám cảnh sát dưới quyền ở đồn cảnh sát xã Thanh Bình đối với vị nữ sở trưởng có thân hình bốc lửa này đều tâm phục khẩu phục.

Hai tên cảnh sát lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn lui ra phía sau.

Tần Dương nghe thấy vẫn còn có một cảnh sát phân rõ lý lẽ thì không khỏi đưa mắt nhìn sang. Đối phương sở hữu vòng một đầy đặn, vòng eo thon thả cùng đôi chân dài miên man. Dung mạo của cô ấy có thể dùng bốn chữ “anh tư bừng sáng” để hình dung.

Hửm?

Chiến thể Nữ Võ Thần!

Tần Dương kinh ngạc nhìn nữ sở trưởng. Hắn lại gặp được một người có thể chất tu chân, vận may này cũng quá tốt rồi chứ?

Hơn nữa, chiến thể Nữ Võ Thần bẩm sinh đã hiếu chiến, lực chiến đấu bùng nổ. Một khi đã trưởng thành thì tuyệt đối sẽ là tồn tại của một phương cường giả, không ai dám chọc vào!

“Vừa rồi tôi đã yêu cầu chủ quán ăn đêm cho xem camera giám sát, thấy lực chiến của anh rất mạnh mẽ nha, bốn năm tên lưu manh bị anh hạ gục một cách dễ dàng.”

Tống Ngọc vừa nói vừa cởi dây đai vũ trang ra, cùng với khẩu súng lục giao lại cho thuộc hạ.

Hai tên cảnh sát đứng bên cạnh lộ ra vẻ mặt như đang chờ xem kịch hay, bởi vì chúng biết tật xấu cũ của Tống Ngọc lại tái phát rồi: Cứ hễ nhìn thấy ai có chút thực lực là cô lại nhịn không được muốn khiêu chiến.

Trong đồn, hầu như ai cũng từng ăn đòn của cô ấy.

Thằng cha này vừa rồi dám sỉ nhục bọn chúng, để nữ sở trưởng thay bọn xả 1 cục tức

Chẳng thèm quan tâm Tần Dương có đồng ý hay không, Tống Ngọc đã quét ngay một cú đá vòng cầu đầy uy lực về phía hắn.

“Đá hay!” Tần Dương cười lạnh một tiếng, hắn nâng tay lên đỡ, vững vàng đỡ lấy cú đá này của đối phương.

Tống Ngọc khẽ giật mình kinh ngạc. Cú đá này của cô có thể đá bay một người ra xa mười mấy mét, vậy mà Tần Dương lại đứng im bất động như bàn thạch!

Tống Ngọc thu lại tâm lý khinh địch, tiếp tục phát động những đợt tấn công mãnh liệt. Những chiêu thức của cô vừa mang tính bá đạo lại vừa giữ được sự mềm dẻo của nữ giới, nhìn vô cùng mãn nhãn.

“Sở trưởng, cố lên!”

“Sở trưởng đánh đẹp quá, nện chết cha nó đi!”

Hai tên cảnh sát đứng một bên reo hò cổ vũ.

Thẩm Dao tuy rằng đứng về phía Tần Dương nhưng cô cũng cảm thấy các chiêu thức của Tống Ngọc cực kỳ dứt khoát, gọn gàng lại vô cùng đẹp mắt. Nếu bản thân cô cũng có thân thủ như vậy thì việc gì phải sợ sự quấy rối của Lý Phú Quý nữa?

Bốp!

Tống Ngọc đột nhiên đấm một cú thẳng vào mặt Tần Dương. Hắn dùng cùi chỏ gạt ra, ngay sau đó liền trả lại một đấm, đánh trúng vào trước ngực Tống Ngọc!

Tống Ngọc bị một lực lượng khổng lồ đẩy lùi liên tiếp mấy bước, cô vội ôm lấy ngực, vừa xấu hổ vừa tức giận trừng mắt nhìn Tần Dương.

“Anh……”

Tần Dương đút hai tay vào túi quần, huýt sáo một tiếng, tỏ ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Muốn chết!” Tống Ngọc nổi giận, cô lao mạnh về phía trước, các chiêu thức so với trước đó càng thêm dồn dập và hung hãn hơn. Cô đã dốc toàn lực!

Tần Dương không thể không cảm thán, người phụ nữ này đủ sức đánh bại chín mươi phần trăm đàn ông trong cả nước rồi. Ai mà cưới cô ấy về nhà thì đúng là không dám phạm phải sai lầm nào đâu, nếu không tuyệt đối sẽ bị tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết!

Đấu thêm một lúc, Tần Dương mất đi kiên nhẫn. Thân hình hắn khẽ loáng một cái, vậy mà trực tiếp biến mất trước mặt Tống Ngọc.

Tim Tống Ngọc thắt lại, còn chưa kịp phản ứng thì hai tay cô đã bị bẻ ra sau lưng khóa chặt.

“Thế nào? Đã phục chưa?” Tần Dương cười tủm tỉm nhìn Tống Ngọc đang bị mình khống chế. Chiến thể Nữ Võ Thần quả thực rất lợi hại, nhưng cô ấy hiện tại còn chưa trưởng thành, cũng chỉ đến mức này mà thôi.

“Anh buông tôi ra, chúng ta đánh lại trận nữa!” Tống Ngọc nghiến răng bạc, trên mặt đầy vẻ không chịu thua.

“Ồ hô!”

Nhìn bộ dạng không chịu phục của Tống Ngọc, Tần Dương rảnh ra một tay, hung hăng tét mạnh một phát vào bờ mông đầy đặn của cô.

Chát!

Tống Ngọc đờ người ra. Hai tên cảnh sát đứng xem bên cạnh cũng lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi. Đó là mông của cọp cái đấy chứ chẳng đùa! Hắn ta cư nhiên dám đánh, mà công nhận tiếng đánh vang lên thật lảnh lót và giòn giã làm sao. Thật đáng ngưỡng mộ...

Sau khi hoàn hồn, khuôn mặt Tống Ngọc lập tức đỏ bừng lên như gấc chín. Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại bị người ta đánh mông! Quá mức xấu hổ rồi.

Trong cơn thẹn quá hóa giận, Tống Ngọc trực tiếp tung ra một cú đá tuyệt tử tuyệt tôn hướng thẳng vào chỗ hiểm của hắn. Nhưng Tần Dương đã sớm buông Tống Ngọc ra từ trước và lùi lại hai bước, khiến cú đá của cô hoàn toàn rơi vào khoảng không.

“Chơi không nổi à, mà lại dùng trò chơi đểu như thế!”

Nghe thấy lời này, Tống Ngọc tức đến mức suýt chút nữa là nổ tung tại chỗ. Hắn ta cư nhiên còn mặt dày nói ra được những lời như vậy?

“Ân nhân, anh cũng ở đây sao!” Ngay lúc Tống Ngọc đang muốn lao lên trả thù thì một giọng nói ngự tỷ đầy từ tính truyền đến.

Tần Dương quay đầu lại nhìn, hóa ra lại là người phụ nữ đi xe Mercedes gặp ở hậu sơn ban ngày.

“Ngọc Ngọc, cậu cũng ở đây à?” Lãnh Mạn Điệp nhìn thấy nữ sở trưởng liền kích động đi tới, ôm lấy cánh tay cô. Hai người là bạn thân, đã gần một năm rồi chưa gặp nhau.

“Mạn Điệp, cậu quen biết cái tên này sao?” Bộ ngực của Tống Ngọc phập phồng dữ dội, cô tức giận chỉ thẳng vào mặt Tần Dương.

“Quen chứ, cũng may nhờ có anh ấy, nếu không thì tớ đã chết ở sau núi rồi.” Lãnh Mạn Điệp nhớ lại quá trình Tần Dương hút xà độc cho mình, khuôn mặt kiều diễm không kìm được mà ửng lên một rặng hồng mây.

Nhìn thấy cô bạn thân đỏ mặt, Tống Ngọc khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ giữa hai người này có gì mờ ám sao?

“Bỏ đi, nếu hai người đã quen biết thì chuyện hôm nay coi như kết thúc tại đây.” Tống Ngọc cảm thấy chuyện vừa rồi bị Tần Dương đánh mông quá mất mặt, may mà bạn thân tới kịp lúc nên cô mới tìm được bậc thang để đi xuống.

Dù sao nếu có đánh tiếp thì cô cũng đánh không lại Tần Dương, điểm này cô vẫn rất phục, nhưng nó đã khơi dậy lòng hiếu chiến trong cô, sớm muộn gì cũng có ngày cô sẽ đánh bại được hắn!

“Thu đội!” Tống Ngọc vẫy tay một cái, dẫn theo hai tên cảnh sát rời đi.

“Người đẹp ơi, tôi tên Tần Dương, cô vẫn chưa nói cho tôi biết tên của cô đâu đấy!” Tần Dương cười híp mắt hét lớn từ phía sau.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận