Lọc Truyện

Thần Y Ngốc Tu Tiên - Tần Dương

Đúng nửa đêm

Trương Cầm ngồi ở phòng khách nghịch điện thoại mà đầu óc lại để đi đâu

Từ sau khi nếm thử qua thứ khoái lạc mà Tần Dương mang lại, trong lòng cô lúc nào cũng thường xuyên khơi lại cảm giác ấy. Hơn nữa còn có thể trở nên trẻ trung, xinh đẹp hơn. Trương Cầm càng nghĩ càng thấy bứt rứt, khó nhịn.

Thế nhưng, với tư cách là vợ của trưởng thôn, cô không dám chạy bén mảng đến nhà Tần Dương. Lỡ mà bị người ta phát hiện ra thì sẽ bị cạo đầu bôi vôi, thả bè trôi sông như chơi.

Trương Cầm thở dài một tiếng, xem ra duyên phận giữa cô và Tần Dương cũng chỉ đến đó mà thôi. Cái cảm giác phiêu phiêu dục tiên kia, chỉ có thể tìm lại ở trong giấc mộng.

Ngay lúc này, một tên đàn ông có tướng mạo dung tục, bỉ ổi từ bên ngoài sải bước đi vào.

“Chị dâu, muộn thế này rồi mà chị chưa ngủ sao?”

Lý Phú Quý cả người nồng nặc mùi rượu, ánh mắt đầy tính xâm lược quét qua thân hình lồi lõm quyến rũ của chị dâu. Thấy cô đang mặc một chiếc váy ngủ màu tím đậm, thú tính trong lòng gã tức khắc trỗi dậy mãnh liệt.

“Chưa, chú đến đây làm gì?” Trương Cầm nhíu chặt lông mày, khẽ kéo tà váy lại để che chắn cơ thể.

“Anh trai em chẳng phải đi công tác rồi sao, em liền qua đây xem chị thế nào.” Lý Phú Quý từng bước từng bước ép sát về phía Trương Cầm.

Ban ngày hắn vừa ăn quả đắng trong tay Tần Dương, tối đến lại bị đánh cho một trận tơi tả. Trong lòng hắn đang nén một bụng tức giận. Sau khi uống rượu vào, liền mò tới nhà anh trai mình. Vừa hay lại nhìn thấy người chị dâu gợi cảm, mê người.

Trước đây hắn không dám nghĩ đến những chuyện bậy bạ, nhưng đêm nay thì khác, anh trai không có nhà, bản thân hắn lại có hơi men trong người. Rượu vào gan thỏ cũng hóa gan hùm!

“Xem xong rồi thì mau về đi.” Trương Cầm lạnh lùng nói.

Cô đã sớm biết thằng em chồng này chẳng phải loại người tốt lành gì, mấy lần còn định nhìn trộm cô tắm rửa, tự nhiên cô sẽ không cho Lý Phú Quý sắc mặt tốt.

“Chị dâu, cặp chân của chị đúng là đẹp thật đấy.” Lý Phú Quý dâm mi nhìn chằm chằm vào đôi chân dài ẩn hiện dưới tà váy ngủ của Trương Cầm.

“Câm miệng! Tôi là chị dâu của chú đấy, cút ngay ra ngoài cho tôi!” Trương Cầm đặt mạnh điện thoại xuống, chỉ tay về phía cửa ra vào, nghiêm giọng quát lớn.

Lý Phú Quý nhìn bộ ngực đầy đặn của Trương Cầm đang phập phồng dữ dội vì tức giận, nước dãi gã suýt chút nữa là chảy dài ra ngoài.

“Chị dâu, em chưa từng thấy người đàn bà nào cực phẩm như chị. Dù sao anh trai em cũng là kẻ bất lực, cứ để em tới bù đắp thật tốt cho chị đi.”

“Người trong làng đều nói chị là loại gà mái không biết đẻ trứng, em đếch tin. Chắc chắn là do vấn đề của lão anh em rồi. Hai đứa mình thử 1 lần, bảo đảm chị sẽ sớm có bầu ngay thôi.”

Lý Phú Quý càng nói càng kích động, trực tiếp vồ vập lao thẳng về phía Trương Cầm.

Trương Cầm hét lên một tiếng thất thanh, né người tránh được, sau đó cắm đầu chạy thục mạng vào trong nhà vệ sinh rồi chốt chặt cửa lại.

“Chị dâu, mau mở cửa ra đi!” Lý Phú Quý ở bên ngoài dùng lực đập cửa rầm rầm.

Trương Cầm sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, thế nhưng điện thoại lại quên không cầm theo, căn bản không có cách nào cầu cứu.

Lý Phú Quý thấy Trương Cầm không chịu mở cửa liền đùng đùng nổi giận, hắn dùng cả bả vai ra sức tông mạnh vào cửa. Cánh cửa rung lắc dữ dội, như sửa bị đập gãy.

Nhưng đúng lúc này, Tần Dương từ bờ tường bên ngoài phi thân nhảy vào, vừa vặn phát hiện ra tình hình ở đây.

“Lý Phú Quý!” Tần Dương hét lớn một tiếng.

Trương Cầm ở trong phòng vệ sinh nghe thấy giọng nói của Tần Dương thì trong lòng mừng rỡ khôn xiết, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng. Cô hoàn toàn không buồn nghĩ xem tại sao Tần Dương lại tự nhiên nửa đêm nửa hôm chạy đến nhà mình làm gì.

“Tần Dương, sao mày lại ở đây?” Lý Phú Quý nhìn thấy Tần Dương thì giống như chuột nhắt thấy mèo, sắc mặt đại biến!

Tần Dương hừ lạnh một tiếng, một mũi tên lao tới, đấm một cú trời giáng thẳng vào bụng Lý Phú Quý.

Lý Phú Quý ôm lấy bụng, gập người lại như con tôm luộc ngã rạp xuống đất, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng.

“Tần Dương, cái thằng khốn nạn nhà mày, anh trai tao sẽ không tha cho mày đâu!” Lý Phú Quý vẫn ngoan cố gào thét đe dọa.

Ánh mắt Tần Dương lạnh thấu xương, hắn vươn tay ra trực tiếp xách cổ Lý Phú Quý nhấc bổng lên. Không đợi cho Lý Phú Quý kịp phản ứng, hắn bỗng cảm thấy đầu óc lạnh toát, sau đó cả người liền hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Tần Dương giống như xách một con chó chết, thẳng tay ném hắn ra ngoài sân.

Tần Dương vừa rồi đã truyền một luồng pháp lực vào trong não bộ của Lý Phú Quý, trực tiếp phá hủy đại não của hắn, từ nay về sau gã sẽ biến thành một tên ngốc không hơn không kém.

Xong xuôi, hắn bước trở lại vào trong nhà.

Trương Cầm lúc này đã từ trong nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy chỉ có một mình Tần Dương đứng đó.

“Tần Dương, Lý Phú Quý đâu rồi?”

“Nó á? Bị tôi đánh cho như một con chó chết rồi ném ra ngoài rồi.” Tần Dương vừa phủi phủi hai tay vừa nói.

Trong lòng Trương Cầm khẽ vui mừng, vốn dĩ cô còn lo lắng Tần Dương đánh không lại Lý Phú Quý. Đúng là không có so sánh thì không có đau thương, đem Lý Phú Quý và Lý Hữu Điền ra so với Tần Dương thì Tần Dương mới là chân ái. Vừa đẹp trai, dáng chuẩn lại vừa khoẻ đến mức…như cái mô tơ

Trương Cầm nhìn Tần Dương từng bước từng bước tiến về phía mình, ánh mắt của hắn cũng mang theo luồng điện đầy tính xâm lấn y như Lý Phú Quý lúc nãy. Lúc này cô mới sực nhớ ra lý do tại sao Tần Dương lại đột ngột xuất hiện ở nhà mình.

“Tần Dương, cậu đến nhà tôi làm gì thế?” Trương Cầm trong lòng thầm mừng rỡ, nhưng trên mặt lại vờ như sợ hãi mà lùi lại phía sau.

“Tìm cô.” Tần Dương nở nụ cười ẩn ý.

Khuôn mặt Trương Cầm tức khắc đỏ bừng lên, sau đó cô khẽ nói:

“Tần Dương, đừng như vậy, chúng ta đã sai một lần rồi.”

“Được thôi, vậy bây giờ tôi đi.” Tần Dương nói xong liền thật sự quay người làm bộ muốn rời đi.

Trương Cầm trợn tròn mắt!

“Đi thật đấy à?”

“Chứ sao nữa? Chẳng phải cô bảo tôi đi sao?” Tần Dương quay đầu lại, nở nụ cười đầy trêu chọc và chơi khăm.

“Tôi…” Trương Cầm lập tức cứng họng, không thốt nên lời.

“Đúng là đồ lẳng lơ, Miệng thì làm bộ giữ kẽ, trong lòng lại chẳng muốn tôi đi."

Tần Dương sải bước quay trở lại, một tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của cô, tay còn lại thì nhẹ nhàng mơn trớn trên cặp đùi tròn trịa, mịn màng như ngọc.

Trên mặt Trương Cầm lập tức lộ ra thần sắc vô cùng hưởng thụ, ánh mắt cô nhìn Tần Dương dâng lên làn sóng xuân thủy động lòng người.

“Tôi nói cho cậu biết, tôi không muốn thế này đâu nhé, là tại cậu ép tôi đấy.”

“Được được được, là tôi ép cô.” Tần Dương bật cười

Sau đó hắn trực tiếp bế bổng Trương Cầm lên, sải bước đi thẳng về phía phòng ngủ của cô. Trương Cầm không ngừng đẩy đưa, giả vờ giãy giụa kháng cự nhưng căn bản vô ích.

Trong lòng cô thầm nghĩ: Chồng à, em đã cố gắng giãy giụa hết sức rồi nhưng không có tác dụng, anh không được trách em đâu đấy.

Hai tiếng đồng hồ sau.

Trên cơ bụng của Tần Dương đầy những vết son môi của Trương Cầm, hai bên bả vai cũng có những vết răng do cô cắn ra, tấm lưng lại càng thêm bỏng rát, chằng chịt những vệt cào cấu bởi móng tay dài của người đàn bà này.

Tất nhiên, trên cơ thể hoàn hảo như một tác phẩm nghệ thuật của Trương Cầm cũng lưu lại đầy rẫy những dấu vết do Tần Dương đóng dấu.

Cảm giác thành tựu bùng nổ!

“Giờ thì cậu thỏa mãn rồi chứ, có thể cút được chưa?” Trương Cầm mệt đến mức không nhấc nổi người, thều thào bất lực hét lên với Tần Dương.

Nhưng đúng lúc này, điện thoại của Trương Cầm bỗng reo lên, cô cầm lấy nhìn thử thì thấy là Lý Hữu Điền gọi tới.

“Tần Dương, lát nữa im lặng đừng ho he tiếng nào nhé, là Lý Hữu Điền gọi điện cho tôi đấy, ngàn vạn lần không được để lão phát hiện ra cậu đang ở trong phòng ngủ của tôi đâu.”

Trương Cầm trao cho Tần Dương một ánh mắt đầy van nài khẩn khoản, sau đó nhấn nút nghe cuộc gọi của Lý Hữu Điền.

Thế nhưng cơ thể Tần Dương vừa yên lại bỗng dưng nóng lên, khi nhìn thấy ánh mắt cầu xin đầy kích thích kia của Trương Cầm thì bỗng nhiên lại bắt đầu rạo rực, xao động trở lại. Đặc biệt là cái ánh mắt đầy vẻ tội lỗi đó khiến hắn muốn ngừng mà không ngừng được.

Tần Dương ngẩng đầu nhìn lên bức ảnh cưới treo ở đầu giường. Trong ảnh, Lý Hữu Điền đang nở nụ cười vô cùng rạng rỡ, hạnh phúc.

“Vợ à, mấy ngày tới chắc anh chưa về được đâu, anh phải lên trên huyện đi công tác một chuyến.”

“Vâng ạ, anh không về thì ở bên ngoài nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.” Trương Cầm dặn dò.

Trương Cầm cứ câu được câu chăng đối thoại với Lý Hữu Điền. Đúng lúc này, cô cảm thấy cơ thể to lớn của Tần Dương lại một lần nữa đè nặng lên người mình.

Trương Cầm vội vàng lấy tay bịt chặt đầu mic điện thoại, quay đầu lại trừng mắt lườm Tần Dương.

“Cậu làm cái gì thế? Tôi đang điện thoại với chồng tôi đấy, đừng có quậy phá……”

“Không sao đâu, cô cứ việc nói chuyện với lão ta đi, tôi làm việc của tôi, tôi không ngại đâu.” Tần Dương nở nụ cười đầy ý xấu xa, đê tiện.

“Anh!” Trương Cầm muốn ngăn cản cũng không thể ngăn cản nổi, nhưng cái cảm giác lén lút vụng trộm này so với lúc nãy lại càng thêm mãnh liệt gấp bội.

Trương Cầm đưa đôi mắt đưa tình liếc xéo Tần Dương một cái. Cái liếc mắt này không phải là trách móc, mà rõ ràng là một sự câu dẫn và khuyến khích.

Tần Dương đón nhận ám hiệu, càng không nương tay

“Vợ ơi, sao giọng em nghe có vẻ dồn dập, hổn hển thế?” Lý Hữu Điền ở đầu dây bên kia nghe ra giọng điệu của Trương Cầm có chút bất thường liền hỏi.

“Dạ… Dạ không có gì đâu, em… em đang tập yoga trên giường ấy mà, có chút… ưm, hơi mệt một tí thôi.”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận