Lọc Truyện

Thần Y Ngốc Tu Tiên - Tần Dương

Tần Dương rời khỏi nhà trưởng thôn.

Về đến nhà, hắn kiểm tra lại tu vi của mình một chút. Vẫn đang dừng lại ở Luyện Khí sơ kỳ. Xem ra bắt buộc phải tìm kiếm thể chất tu chân tiếp theo rồi.

Trương Cầm dù sao cũng không có tu luyện, không có gì ngoài một cái vỏ bọc thể chất tu chân, nguyên âm lại mỏng. Chẳng giống như chị dâu Thẩm Dao, sở hữu thân hình thiên sinh lò đỉnh thể chất, dù không tu luyện thì nguyên âm vẫn phong phú, dồi dào.

Nhưng mà Trương Cầm ấy à, gương mặt đó, thân hình đó, cùng với cái vẻ lẳng lơ, dâm đãng kia, cho dù không thể cung cấp lượng lớn nguyên âm để giúp tu vi của Tần Dương tiến thêm một bước thì cũng chẳng sao cả.

Ngày hôm sau, có người phát hiện ra Lý Phú Quý đang nằm gục dưới đất ngay trước cửa nhà trưởng thôn. Họ vội vàng cõng gã đưa tới trạm y tế trong làng. Bác sĩ kiểm tra một hồi, liền tuyên bố một tin tức khiến tất cả những người có mặt tại đó đều phải ngớ người ra.

Lý Phú Quý đã bị ngốc rồi.

Nguyên nhân có thể là do gã uống một lượng lớn rượu trắng dẫn đến việc sốt cao hỏng cả não bộ. Hơn nữa gã lại nằm ngoài đất suốt một đêm, bị nhiễm lạnh, dưới hàng loạt nguyên nhân tác động, Lý Phú Quý đã biến thành một kẻ điên khùng, ngớ ngẩn.

Tin tức này truyền đến tai Lý Hữu Điền, ông ta suýt chút nữa đã bất tỉnh

“Tần Dương!” Lý Hữu Điền nghiến răng kèn kẹt, lão nghi ngờ chính Tần Dương là kẻ ra tay. Em trai lão đang yên đang lành, sao tự nhiên lại có thể bị ngốc được chứ? Chắc chắn là sự trả thù của Tần Dương rồi.

Lão không khỏi lo lắng cho Trương Cầm đang ở nhà một mình, lập tức gọi điện thoại cho Trương Cầm, bảo cô mau chóng rời khỏi thôn Đông Sơn để ra ngoài lánh mặt một thời gian. Thế nhưng Trương Cầm lại bảo Lý Hữu Điền cứ yên tâm, cô là phụ nữ, Tần Dương chắc chắn sẽ không đánh phụ nữ, hơn nữa cô còn là vợ của trưởng thôn, Tần Dương kiểu gì cũng phải có vài phần kiêng dè.

Lý Hữu Điền nghĩ bụng thấy cũng có lý. Bây giờ lão chỉ còn biết trông chờ vào động thái của Thiên Lang Bảng, Thanh Lang bị đánh một trận như vậy, nhất định sẽ tìm bang chủ của chúng để quay lại trả thù.

Về phần Tần Dương, từ sáng sớm hắn đã nhận được điện thoại của Lãnh Mạn Điệp gọi tới. Hai người hẹn nhau đúng mười giờ trưa sẽ gặp mặt tại một khách sạn trên xã.

Tần Dương đương nhiên đồng ý, hắn liền chở Thẩm Dao lên xã để mua một số kim bạc cần dùng cùng vài thứ lặt vặt khác.

“Chị dâu, em đi chữa bệnh cho người ta, chị đi mua vài bộ quần áo đi nhé. Đúng rồi, nhất định phải mua một bộ đồng phục y tá đấy.”

Ở trước cửa khách sạn, Tần Dương bảo Thẩm Dao không cần phải đi theo vào trong nữa, hai người tách ra mỗi người một việc. Hắn đi chữa bệnh cho Lãnh Mạn Điệp, còn Thẩm Dao thì đi mua đồ.

Trong lòng Thẩm Dao thầm thấy thẹn thùng nhưng cô lại chẳng có nửa phần kháng cự, ngược lại cô còn rất muốn mặc thử bộ đồng phục y tá đó cho Tần Dương xem.

Đêm qua sau khi cô say khướt, Tần Dương không làm gì quá đáng với cô, điều này chứng minh Tần Dương là một người đàng hoàng.

Trong lòng Thẩm Dao, thiện cảm dành cho Tần Dương đã tăng vọt.

Sau khi Thẩm Dao rời đi, Tần Dương dựa theo số phòng mà Lãnh Mạn Điệp đã đưa để tìm tới nơi. Hắn khẽ gõ cửa phòng.

Rất nhanh sau đó, Lãnh Mạn Điệp đã ra mở cửa cho hắn, thế nhưng trên người cô lúc này lại đang mặc một chiếc váy ngủ bằng ren bán trong suốt. Thân hình thướt tha, uyển chuyển của cô ẩn hiện mập mờ sau lớp váy ngủ, khiến cho trong lòng Tần Dương không khỏi rạo rực, dao động mãnh liệt.

Đặc biệt là đôi chân dài miên man kia-mỗi bước khẽ động như móc thẳng hồn vía anh.

Lãnh Mạn Điệp đóng cửa lại, dẫn Tần Dương vào trong phòng khách sạn.

“Tần Dương, bây giờ chị cần phải làm gì?”

“Chị cởi chiếc váy ngủ này ra rồi nằm sấp xuống giường, để em châm vài mũi kim là được.” Tần Dương thu hồi lại ánh mắt, cổ họng có chút khô khốc mà nói.

Lãnh Mạn Điệp nghe vậy liền gật đầu, cô cởi bỏ chiếc váy ngủ rồi nằm sấp trên giường, phơi bày tấm lưng trần ngọc ngà cùng bờ mông cong quyến rũ trước mặt Tần Dương.

Cũng chính ngay vào khoảnh khắc này, cô có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tần Dương đang không ngừng quét qua quét lại trên cơ thể mình.

Khuôn mặt ngự tỷ xinh đẹp của Lãnh Mạn Điệp lúc này đỏ ửng lên trên làn da trắng ngần, hiện lên một vẻ mê người đầy kiều mị, nhưng để chữa trị dứt điểm âm độc, cô cũng chỉ đành nhắm mắt vờ như không nhìn thấy. Dù sao cô cũng đã bị thứ âm độc trong cơ thể giày vò đến mức quá sức đau khổ rồi.

Nhìn đường cong tròn trịa của bờ mông kia, cổ họng Tần Dương thèm khát đến phát điên. Nhưng hắn vẫn nỗ lực kiềm chế lại. Phải chữa bệnh cho người ta trước đã, rồi sau đó sẽ từ từ chinh phục cô nàng ngự tỷ này, hấp thu nguyên âm Băng Nguyệt Huyền Thể của cô sau.

Tần Dương hít một hơi thật sâu, hắn rút ra từng cây kim bạc, nhắm thẳng vào tấm lưng trắng ngần như ngọc của cô mà châm xuống.

“Ưm!” Lãnh Mạn Điệp khẽ nhíu đôi lông mày liễu, một cảm giác dễ chịu kỳ lạ bỗng chốc ập đến khắp toàn thân.

“Tần Dương, sao chị lại cảm thấy cơ thể mình nóng rực lên thế này?” Ánh mắt Lãnh Mạn Điệp có chút mơ màng, cất tiếng hỏi.

“Chị Lãnh, đây là phản ứng bình thường thôi, bởi vì em đang dùng Quỷ Môn Thập Tam Châm để giúp chị loại bỏ âm độc ra khỏi cơ thể.” Tần Dương giải thích.

“Quỷ… Quỷ Môn Thập Tam Châm sao, nghe có vẻ lợi hại thật đấy.” Gương mặt Lãnh Mạn Điệp đỏ bừng.

Sau đó Tần Dương không nói thêm lời nào nữa, thần tình hắn vô cùng chuyên chú, liên tục hạ châm trên tấm lưng ngọc của Lãnh Mạn Điệp.

Quỷ Môn Thập Tam Châm là một loại thuật châm cứu cổ xưa đã bị thất truyền từ lâu. Bất luận là loại bệnh tật gì, chỉ cần châm xuống là có thể triệt để tận gốc, thậm chí còn sở hữu hiệu quả kinh thiên động địa là cải tử hoàn sinh.

Thời gian từng phút từng phút trôi qua. Lãnh Mạn Điệp cảm thấy bên trong cơ thể nóng bừng như một lò lửa, mồ hôi thơm nhễ nhại chảy ra đầm đìa, thế nhưng cô lại thấy vô cùng sảng khoái, nhẹ nhõm. Hơn nữa cô có thể cảm nhận rõ ràng thứ âm độc tích tụ bấy lâu nay đang từng chút một bị thanh trừ.

Có hiệu quả thật rồi! Trong lòng Lãnh Mạn Điệp mừng rỡ khôn xiết, không uổng công cô đã hy sinh nhiều như vậy để cho Tần Dương chữa trị.

Ngay khi âm độc trong cơ thể cô đã bị thanh trừ được quá nửa, Tần Dương bỗng nhiên dừng tay lại, cả người hắn giống như bị rút cạn kiệt sinh lực, bước đi loạng choạng rồi ngồi sụp xuống chiếc ghế bên cạnh.

“Mệt chết mất, không chịu nổi nữa rồi.”

Thực lực hiện tại của Tần Dương mới chỉ là Luyện Khí sơ kỳ, căn bản không có cách nào sử dụng Quỷ Môn Thập Tam Châm trong thời gian dài được. Cho nên khi chữa trị được một nửa, hắn liền xuất hiện biểu hiện bị kiệt sức, pháp lực trong người càng là tiêu hao sạch sành sanh.

“Em không sao chứ?” Lãnh Mạn Điệp lo lắng bước xuống khỏi giường.

Tần Dương vốn dĩ còn có thể cố chống cự thêm một hơi, nhưng vừa ngẩng lên, nhìn thấy một mảng trắng tuyết bị lớp vải ôm lấy đang lắc lư trước mắt, hơi thở ấy lập tức phả thẳng về phía đó.

Lãnh Mạn Điệp liền cảm thấy trước ngực nóng lên, cô tự nhiên biết đó là luồng hơi nóng do Tần Dương thổi qua. Mặt cô khẽ đỏ lên nhưng cũng không quá để ý, vẫn tiếp tục quan tâm đến tình trạng của hắn.

“Em không sao, chỉ là bộ Quỷ Môn Thập Tam Châm này em hiện tại vẫn chưa thể triệt để khống chế được mà thôi.” Tần Dương suy yếu phẩy phẩy tay, sau đó lần lượt rút hết những cây kim bạc trên người Lãnh Mạn Điệp xuống.

“Em như vậy đã là rất lợi hại rồi, chị tin tưởng chỉ cần để em chữa trị thêm hai ba lần nữa thôi là âm độc trong người chị sẽ được thanh trừ hoàn toàn.” Lãnh Mạn Điệp mỉm cười, vươn tay xoa xoa đầu Tần Dương.

Không hiểu sao, cô ấy luôn thấy Tần Dương có một sức hút đặc biệt, khiến cô ấy muốn lại gần.

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận