Lâm Thanh Đế vô cùng ngạc nhiên, nhưng Hoa Bà Bà lại chỉ cười lạnh một tiếng, những cái này chỉ là nhất thời mà thôi.
“Đế Nhi, cầm lấy cái tín vật này đi, nếu như sư phụ không đoán sai thì đại trưởng lão của Vạn Chung Môn bây giờ chính là sư muội của sư phụ, con có thể đưa tín vật cho nó, những cái khác thì nó có thể hiểu được”.
“Bà Bà, vậy sư phụ làm sao...”
Hoa Bà Bà hóa ra chính là thánh nữ của Vạn Chung Môn, sức mạnh không ai có thể bì được, sư muội của bà ta bây giờ đã trở thành đại trưởng lão của Vạn Chung Môn, thì đáng lẽ sức mạnh của bà ta phải mạnh hơn mới đúng.
Tại sao trước đây chỉ một Ám Kình Đại Thành như Diệp Phàm mà cũng không đánh lại được, điều này không hợp lý, hắn ta không thể nào hiểu được.
Hoa Bà Bà cười nhạt, nhưng trong nụ cười lại để lộ ra sự thù hận: "Đây đều là những chuyện cũ trong quá khứ, khi còn trẻ sư phụ bị lừa gạt, tiêu hao sinh mệnh, trở một phế nhân, lại bị tước mất danh hiệu thánh nữ. Sau này do không thể chịu nổi cú sốc này, vì vậy sư phụ đã rời khỏi môn phái và đến Huyện Long Sơn...”
Lâm Thanh Đế nghe xong thì thở dài một hơi: “Đáng tiếc, kẻ thù của sư phụ đã chết rồi, nếu không Đế Nhi bằng bất cứ giá nào cũng phải báo thù cho sư phụ”.
“Haha, cái đó thì không cần, giết chết Diệp Phàm chính là trách nhiệm của con”.
“Sư phụ, con nhất định sẽ làm được, khiến cho Diệp Phàm phải chịu đựng nỗi đau đớn nhất trên cõi đời này và phải chết trong hối hận”.
Lâm Thanh Đế hét to một tiếng, sau đó liền thu dọn đồ đạc, cầm tín vật trong tay, chuẩn bị đi tới Vạn Chung Môn.
“Diệp Phàm, haha...”, Hoa Bà Bà phát ra những tiếng cười vô cùng nham hiểm, nếu không phải do hắn ta thì kế hoạch đã thành công, bà ta đã có thể gọi hồn và gặp được con trai của mình rồi.
Đều tại Diệp Phàm, hắn ta phá hủy tất cả, là kẻ thù giết con của bà ta!
...
Tứ Phương Tông, từ khi Hoắc Thanh Thanh biết được thông tin từ chỗ sư phụ mình là Hoa Vũ Dung rằng Diệp Phàm là truyền nhân của Đao Ma thì cô ta đã bồn chồn mấy ngày nay rồi.
Cô ta muốn lao ngay xuống núi để nói cho anh biết rằng nhất định phải trốn thật kĩ, đối mặt với sự truy sát của tất cả thế lực chính đạo thì anh khó có thể sống sót được.
“Sư muội Thanh Thanh, sắp đến đại hội võ lâm rồi, sao lại không tu luyện võ công đi?”, lúc này, một giọng nói chế giễu truyền đến từ bên cạnh.
Hoắc Thanh Thanh ngẩng đầu lên nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi, đây là sư tỷ của cô ta, Phương Dao.
“Hừ, tôi luyện hay không liên quan gì đến chị”, Hoắc Thanh Thanh hừ lạnh một tiếng, nói xong liền quay người rời đi, nhưng lời của Phương Dao đã khiến cho cô ta phải dừng lại.
“Haha, tôi đoán cô đang lo lắng cho Ma Đầu Diệp Phàm đó sao...”
“Chị nói năng linh tinh, Diệp Phàm không phải là Ma Đầu, những lời đồn đó đều là vu khống, bịa đặt cả”, Hoắc Thanh Thanh quay đầu lại, mắng Phương Dao.
“Haha, Hoắc Thanh Thanh cô to gan thật đấy, đây chính là lời mà Liên Minh Võ Đạo truyền ra, cô lại dám nói là vu khống, bịa đặt, nếu những lời này của cô mà truyền ra ngoài thì có biết sẽ ảnh hưởng như thế nào không?”
Sắc mặt Phương Dao đầy vẻ chế giễu, cô ta vui chết đi được, mấy ngày nay cô ta ra ngoài làm việc, vừa mới về liền nghe được chuyện này.
Việc đầu tiên cô ta làm chính là chạy đến chỗ Hoắc Thanh Thanh, tâm trạng vui sướng không gì tả nổi.
Sắc mặt Hoắc Thanh Thanh trầm hẳn xuống, cô ta tức giận vô cùng.
Tuy nhiên, nếu cô ta dám công khai nghi vấn Liên Minh Võ Đạo thì chính là một tội nghiêm trọng và sẽ bị nghiêm trị, không phải Liên Minh Võ Đạo sẽ trừng phạt mà sẽ phải nhận sự trừng phạt nặng nề từ tông môn.
“Tôi nhớ là Diệp Phàm ở thành phố Cảng, cô nói xem nếu như tôi truyền tin này ra ngoài thì sẽ thế nào? Có phải là rất thú vị hay không?”
“Hahaha”.
Phương Dao nói xong thì cười một cách điên cuồng, ngả nghiêng cả người, bộ dáng yểu điệu vô cùng đẹp, nhưng Hoắc Thanh Thanh lại thấy ngứa mắt, căm hận.
Keng!
Hoắc Thanh Thanh trực tiếp rút ra thanh trường kiếm sắc bén trong tay, chỉ vào Phương Dao, quát: "Phương Dao, nếu chị dám ăn nói bậy bạ thì Hoắc Thanh Thanh tôi cùng chị không đội trời chung”.
Hừ!
Sắc mặt Phương Dao trở nên lạnh lùng: "Hoắc Thanh Thanh, xem ra cô vẫn chưa nhìn rõ vấn đề. Hiện tại cô không nên uy hiếp tôi, mà nên cầu xin. Xin tôi không nói ra chỗ ở của Diệp Phàm, nếu không hắn ta sẽ bị truy sát không ngừng...”
“Chị...”
Hoắc Thanh Thanh giận đến run người, sát ý trong người không ngừng tăng lên, cô ta muốn một phát giết chết người sư tỷ từ trước đến nay không phải thứ tốt lành gì này.
Nhưng sức lực của cô ta cũng không yếu, muốn giết chết cô ta là chuyện không thể nào.
Phương Dao chỉ một ngón tay về phía Hoắc Thanh Thanh, lạnh giọng nói: “Cầu xin tôi, tôi sẽ giúp cô giữ kín bí mật này, nếu không tôi lập tức loan tin về chỗ ở của Diệp Phàm”.
Tay cầm kiếm của Hoắc Thanh Thanh khẽ run lên, cô ta tức giận đến mức muốn nổ tung, nhưng tất nhiên là không thể nào phát tác được.
Bởi vì Phương Dao thực sự có thể làm như thế, cô ta không muốn đẩy Diệp Phàm rơi vào thế nguy hiểm.
“Được, tôi xin chị”.
Hoắc Thanh Thanh cảm thấy vô cùng uất ức, đan tay lạy Phương Dao một cái: "Chị Phương Dao, Thanh Thanh cầu xin chị, đừng nói ra Diệp Phàm ở đâu”.
“Haha, đây là cách cầu xin của cô sao?”
Phương Dao chế giễu: “Cầu xin mà không có chút thành ý nào hết, chẳng làm tôi thấy cảm động chút nào”.
“Vậy chị nói xem nên cầu xin như thế nào, tôi không thể nào quỳ xuống được”, Hoắc Thanh Thanh cắn răng nói.
Phương Dao cười rộ lên: “Thât là thông minh, tôi chính là muốn cô quỳ xuống, chỉ cần quỳ xuống thì tôi có thể đảm bảo sẽ không bao giờ nói ra chuyện này”.
Phương Dao muốn làm nhục Hoắc Thanh Thanh hết mức có thể, một cái lạy thì là cái thá gì chứ, chỉ có quỳ xuống mới có thể thể hiện "lòng thành" của Hoắc Thanh Thanh.
“Phương Dao, chị đừng có quá đáng, mọi người đều cùng một sư phụ, là tỷ muội với nhau,...”, Hoắc Thanh Thanh gào lên.
“Tỷ muội?”
Sắc mặt Phương Dao đột nhiên trầm xuống rồi cười một cách điên cuồng: “Cô có từng coi tôi là sư tỷ không? Sư phụ có từng coi tôi là đại đồ đệ không?”
“Cái gì cũng vì cô, sư phụ thậm chí còn cho cô xem kiếm pháp Linh Lung Bách Hoa, lén lút cầm tay chỉ dạy tận nơi cho cô, còn tôi thì sao?”
“Tôi chỉ có thể tu luyện công pháp mà không biết sư phụ lấy từ đâu ra, khiến cho tôi đến giờ còn chưa đột phá được Tiểu Tông Sư, còn cô thì sắp sửa đột phá lên rồi, dựa vào đâu cơ chứ?”
“Tôi hỏi cô là dựa vào đâu cơ chứ?”
Phương Dao hét lên, trên người tỏa ra sự thù hận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!