Lọc Truyện

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

 

 Hoắc Thanh Thanh tức muốn nổ phổi, muốn cô ta quỳ xuống trước mặt Phương Dao còn không bằng chém cô ta một đao. 

 Thấy Hoắc Thanh Thanh không có động tác gì thì Phương Dao cười lạnh một tiếng rồi quay người muốn rời đi. 

 “Phương Dao”. 

 Hoắc Thanh Thanh hét lên một tiếng, sau đó đặt kiếm xuống đất, hai đầu gối quỳ xuống: "Phương Dao, tôi cầu xin chị, đừng nói cho ai biết địa chỉ của Diệp Phàm!" 

 Cô ta quỳ rồi, cô ta quỳ xuống vì Diệp Phàm. 

 Sắc mặt cô ta vô cùng nhục nhã, trong lòng thì tức giận không thôi, nhưng không có cách nào khác. 

 Sau khi Phương Dao nghe thấy thì quay người lại, nhìn thấy Hoắc Thanh Thanh quỳ xuống thì vẻ mặt vô cùng khó tin. 

 Không ngờ Hoắc Thanh Thanh thực sự lại quỳ xuống. 

 “Hahahaaa”. 

 Phương Dao đắc ý cười không ngừng, vươn tay chỉ về phía Hoắc Thanh Thanh: "Hoắc Thanh Thanh, thật không ngờ, không ngờ, cô cũng có ngày quỳ xuống trước mặt tôi, hahaha..." 

 “Phương Dao, tôi cầu xin chị, đừng nói cho ai biết địa chỉ của Diệp Phàm”, Hoắc Thanh Thanh đan hai tay vào nhau, nghiến răng nghiến lợi nói. 

 Phương Dao cười hả hê, tâm trạng vô cùng sảng khoái. 

 Rồi từ trên cao nhìn xuống Hoắc Thanh Thanh, nói một cách chế nhạo: “Còn phải xem biểu hiện của cô nữa, nếu tốt thì tôi sẽ không nói ra, nhưng nếu không tốt thì tôi lập tức nói cho tất cả mọi người biết”. 

 “Vậy chị muốn biểu hiện như thế nào?”, Hoắc Thanh Thanh cắn răng hỏi. 

 Phương Dao chế giễu: “Cái này tôi vẫn chưa nghĩ ra, đợi tôi nghĩ ra rồi thì lại nói, hahaha...” 

 “Aaaa, đồ vô lại, đáng chết...” 

 Phương Dao cười điên cuồng rời đi, Hoắc Thanh Thanh ở đằng sau tức giận mắng mỏ không ngừng. 

 “Không được, như thế này quá nguy hiểm, mình phải mau nghĩ cách báo cho Diệp Phàm biết, để anh ấy rời khỏi thành phố Cảng, đến nơi khác tránh trận sóng gió này”. 

 Hoắc Thanh Thanh lo lắng không thôi, ngay cả sự sỉ nhục vừa rồi cũng tạm thời bị cô ta bỏ lại, không có gì so sánh được với sự an toàn của Diệp Phàm. 

 Hoắc Thanh Thanh muốn lén xuống núi, nhưng quá khó vì chỗ này cách thành phố quá xa. 

 Hơn nữa, cô ta còn là đệ tử phải tham gia đại hội, mỗi ngày phải luyện tập võ công rồi báo cáo lại, không thể nào rời đi được. 

 Điện thoại của cô ta cũng hỏng rồi, bị Phương Dao phá vỡ, ở nơi đây bình thường cũng không có tín hiệu. 

 Gọi điện thoại di động rất phiền phức, chỉ có chỗ chính điện sẽ tốt hơn chút, nhưng nếu cô ta chạy tới nơi đó gọi điện thoại, thì không khác gì chủ động nói cho người khác biết vị trí của Diệp Phàm. 

 “Sư phụ, chỉ có sư phụ mới có thể giúp mình...”, Hoắc Thanh Thanh nghĩ đến Hoa Vũ Dung, nhờ bà ta thông báo cho Diệp Phàm. 

 Ngay lúc này, Hoa Vũ Dung từ xa chậm rãi đi đến, sắc mặt Hoắc Thanh Thanh vô cùng vui mừng, lập tức chạy qua đó. 

 “Sư phụ, con muốn nhờ sư phụ giúp một chuyện, có được hay không?”, Hoắc Thanh Thanh ôm eo Hoa Vũ Dung nói. 

 Hoa Vũ Dung cười nhạt, vô cùng nhẹ nhàng, xinh đẹp: “Đừng có gấp, con nói xem là chuyện gì trước đã”. 

 “Con muốn nhờ sư phụ xuống núi thông báo cho Diệp Phàm biết, để anh ấy đừng ở thành phố Cảng nữa, tốt nhất là nên chạy xa một chút”. 

 Nghe thấy liên quan đến Diệp Phàm là Hoa Vũ Dung đã nhíu mày lại. 

 Bây giờ Diệp Phàm đã bị Liên Minh Võ Đạo ra lệnh truy sát, tất cả các thế lực chính đạo đều coi Diệp Phong là kẻ thù, thậm chí có một số đệ tử trẻ tuổi đã bắt đầu cược nhau để xem ai có thể lấy được đầu của Diệp Phàm trước. 

 “Sao lại nói như thế?”, Hoa Vũ Dung nhíu mày nói. 

 “Vừa rồi Phương Dao đến đấy, lúc đó chị ta và sư phụ cùng nhau đến đón con nên biết được chỗ ở của Diệp Phàm, con sợ chị ta sẽ để lộ ra ngoài”. 

 Hoắc Thanh Thanh không nói đến chuyện bị cô ta uy hiếp phải quỳ xuống. 

 Như thế sẽ khiến cho Hoa Vũ Dung tức giận, nói không chừng sẽ trừng phạt Phương Dao, khiến cho oán hận của cô ta với họ lại càng sâu sắc hơn. 

 Chắc chắn cô ta sẽ không thèm cân nhắc nữa mà nói ra địa chỉ của Diệp Phàm luôn. 

 Hoa Vũ Dung nhìn Hoắc Thanh Thanh một cách hoài nghi: “Có phải là nó nói gì với con không?” 

 Cô ta lắc đầu: “Không có, con chỉ là đang lo, dù gì hai bọn con cũng không hợp nhau, thậm chí Diệp Phàm còn không đánh lại chị ta được, con sợ chị ta oán hận, nói địa chỉ của Diệp Phàm ra ngoài”. 

 Hoa Vũ Dung trầm tư một lúc rồi gật đầu: “Được, ngày kia vừa hay sư phụ phải ra ngoài có chút việc, sư phụ sẽ nói với cậu ta một tiếng, nhưng con nên cho sư phụ số điện thoại của cậu ta”. 

 “Được, cảm ơn sư phụ”, Hoắc Thanh Thanh vui mừng khôn xiết, thậm chí còn to gan hôn lên khuôn mặt trắng trẻo, xinh xắn không chút tì vết của Hoa Vũ Dung. 

 “Con, đứa nhóc chết tiệt này, gan càng ngày càng lớn đúng không, sư phụ thấy con là muốn ăn đánh rồi”, Hoa Vũ Dung xấu hổ mắng một câu rồi nhéo vào eo Hoắc Thanh Thanh. 

 ... 

 Thành phố Cảng, Lý Thế Hằng nhận được tin tức Diệp Phàm trở lại thì vui mừng vô cùng. 

 Vội vàng muốn tiếp đãi Diệp Phàm, rồi làm lễ tẩy trần cho anh. 

 Khách sạn Thủy Tinh chính là nơi có nhà hàng cao cấp bậc nhất ở thành phố Cảng thế nên một bữa ăn tốn mấy chục ngàn tệ là chuyện bình thường. 

 Sau nhiều ngày mới lại được quay lại nhà hàng Thủy Tinh, Diệp Phàm vô cùng cảm động còn ánh mắt Hàn Tuyết thì lại lộ ra vẻ đau buồn. 

 Diệp Phàm vươn tay nắm lấy tay cô, anh đang ngồi trên xe lăn do Hàn Tuyết đẩy. 

 Nhìn thấy anh nắm tay mình, Hàn Tuyết hiểu được nên mỉm cười: "Em không sao. Mẹ ở bên đó chắc sẽ không có nhiều mưu mô và tính toán nữa. Có lẽ đó cũng là một sự giải thoát cho mẹ”. 

 Diệp Phàm nắm chặt tay cô và nở nụ cười ấm áp. 

 Tức cảnh sinh tình, cả hai người đều nhớ lại lần đầu tiên đặt chân vào nhà hàng Thủy Tinh này. 

 Lúc đó, vết thương của anh cũng khá ổn rồi nên cuối cùng cũng không cần làm con rùa rụt đầu nữa. 

 Anh dùng tiền của mình rồi cùng Hàn Tuyết và Lưu Tú Cầm vào đây ăn cơm. 

 Bữa cơm đó tốn mất hơn 10 ngàn tệ, đó chính là khoảng thời gian gia đình hòa thuận nhất, ngay cả Lưu Tú Cầm cũng không gây chuyện. 

 “Haha, Diệp Phàm, cuối cùng cũng đợi được cậu đến rồi, anh chờ cậu rất lâu, rất lâu đó”. 

 Lý Thế Hằng tiến lên đón tiếp, tiếng cười tràn ngập sự vui mừng. 

 “Chú Diệp, thím Diệp...” 

 Lý Trường Tiếu cũng đi cùng, sắc mặt hắn ta cũng vô cùng kích động, đi theo bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp chính là Hà Mục Linh. 

 Diệp Phàm nhìn hai người rồi cười: “Vẫn may, không bỏ lỡ đám cưới của hai người”. 

 “Haha, lỡ sao được, nếu lỡ thì chúng cháu sẽ lùi, một ngày chú Diệp chưa quay lại, chúng cháu sẽ hoãn lại theo”, Lý Trường Tiếu nói. 

 Hắn ta từng nói với Diệp Phàm, muốn anh làm người chứng hôn cho, một ngày mà Diệp Phàm chưa quay lại thì hắn ta cũng chưa làm đám cưới. 

 “Tên nhóc, cháu ăn nói cẩn thận chút, nếu không về nhà Mục Linh sẽ cho cháu quỳ ván giặt, quỳ bàn phím đấy...”, Diệp Phàm trêu. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận