Lọc Truyện

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

 

 Đệt mẹ, Diệp Phàm tự chửi chửi thầm một tiếng. 

 Tần Tiểu Điệp không biết lại giở trò quỷ gì, thế mà lại ôm anh trước mặt Hàn Tuyết. 

 Điều này khác gì đặt anh lên bếp lửa để nướng đâu chứ. 

 Diệp Phàm giật giật khóe miệng, ánh mắt hung ác nhìn về phía Tần Tiểu Diệp. 

 Nhưng cô ta lại không hề sợ hãi, thậm chí còn tươi cười chào hỏi Hàn Tuyết. 

 Hàn Tuyết cũng được coi như “tu luyện” tốt, cô cũng không có gì khác thường mà bắt tay với Tần Tiểu Điệp. 

 “Haha, Diệp Phàm, chúng ta đi vào thôi, bữa tiệc đã được sắp xếp xong rồi...” 

 Lý Thế Hằng cười lớn, mọi người cùng nhau đi vào trong phòng SVIP lớn nhất, phòng Đế Vương của nhà hàng. 

 Hít! 

 Ngay khi mọi người quay đi, Diệp Phàm lập tức hít vào một hơi, anh bị tấn công từ cả hai bên trái phải, chắc bắp thịt hai bên eo đều bị véo đến xanh tím rồi. 

 Hàn Tuyết và Linh Hồ Uyển Nhi dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn chằm chằm anh, Diệp Phàm tự phỉ báng, trời đất làm chứng, anh không có chút quan hệ nào với Tần Tiểu Điệp hết. 

 Anh chỉ là giúp cô ta báo thù giết bố, người ta muốn trả ơn, lấy thân báo đáp. 

 Nhưng Diệp Phàm không hề đồng ý. 

 “Đừng véo nữa, véo nữa là mất luôn cả mảng thịt đó, hai người đúng là ăn ý mà...” 

 Ăn ý? 

 Hai cô gái đang véo Diệp Phàm liếc nhau một cái, rồi lập tức quay đầu sang một bên, trên mặt đột nhiên để lộ ra sự xấu hổ và tức giận. 

 Nhất là Hàn Tuyết, tên lưu manh này đi đâu cũng trêu gái được, xem ra phải xử lý thật tốt mới được. 

 Vì thế thay vì bỏ ra thì hai người phụ nữ này còn véo mạnh hơn nữa. 

 Là một người phụ nữ, không có ai muốn chia sẻ người đàn ông của mình với người phụ nữ khác cả. 

 Nhưng mà, Hàn Tuyết đã có kinh nghiệm dày dặn rồi nên đã hiểu được rất nhiều thứ. 

 Trong phòng SVIP, các món nổi tiếng và đắt tiền nhất đã được bày lên hết, Diệp Phàm bị thương không thể uống được rượu nên chỉ có thể dùng trà thay rượu để nói chuyện trên trời dưới biển với bọn họ. 

 Một lúc sau, anh bịa ra một cái lý do để Hàn Tuyết đẩy ra ngoài. 

 “Chúng ta đi đâu?” 

 “Phòng Hải Đường số 1127”. 

 Thượng Quan Diên Vũ cũng đến rồi, vừa rồi hắn ta gửi cho anh một tin nhắn, nói rằng đang đợi ở phòng Hải Đường, vì thân phận nên hắn ta không thể trực tiếp xuất hiện trước mặt anh. 

 Đi vào phòng Hải Đường, thấy Diệp Phàm đi vào thì Thượng Quan Diên Vũ vội vàng đứng dậy tiếp đón. 

 “Cậu Diệp”, hắn ta nói một cách cung kính. 

 “Không cần khách sáo như thế, tôi bây giờ chỉ là một người tàn phế”, Diệp Phàm cười như không cười nói. 

 “Không dám, ai dám nói cậu Diệp là người tàn phế chứ, nếu không phải đầu óc có vấn đề thì chính là cả người đều có vấn đề”. 

 Diệp Phàm cười rồi giơ một ly trà lên nói: “Nói xem dạo gần đây thành phố Cảng thế nào rồi?” 

 Đối với Thượng Quan Diên Vũ, anh cũng không quan tâm cái gì gọi là phản bội, không có ai là tuyệt đối trung thành cả, chỉ là cái giá cho sự phản bội chưa đủ lớn mà thôi. 

 Nếu ai có năng lực khiến cho nhà Thượng Quan trở thành một đại gia tộc ở thủ đô thì hắn ta chắc chắn sẽ không chút do dự mà phản bội. 

 Tất nhiên, suy đoán kiểu này cũng không có ý nghĩa gì, Diệp Phàm cũng không suy đoán quá nhiều. 

 "Vài ngày trước, người Tịch Quốc ở thành phố Cảng đã bị một nhân vật bí ẩn tàn sát, dẫn đến việc tất cả dự án của họ ở thành phố Cảng đều phải dừng lại. Nghe nói, ngay cả dự án của họ ở thủ đô cũng bị tạm ngưng”. 

 Nhân vật bí ẩn? 

 Diệp Phàm vuốt vuốt thành ly trà rồi nhíu mày: “Khi nào?” 

 “Khi cậu lên chuyến tàu du lịch đó rồi biến mất không thấy đâu”. 

 Diệp Phàm giật mình một cái, một bóng người hiện ra trong đầu anh. 

 Lão già, lẽ nào là ông ấy sao? 

 Anh nghe Hàn Tuyết nói, sau khi anh rơi xuống biển mất tích, Chu Tình đã lập tức đến thành phố Cảng. 

 Hai hôm sau bà ta về lại thủ đô, ba ngày sau Diệp Phù Sinh lại đến thành phố Cảng với bà ta một lần nữa. 

 Nếu là do Diệp Phù Sinh làm thì anh có thể hiểu được, bởi vì ngoài ông ta ra anh không nghĩ ra ai có thể tàn sát người Tịch Quốc một cách bá đạo như thế nữa. 

 Có lẽ người đàn ông tóc trắng ở sâu trong núi Bắc Mang có thể làm được, nhưng ông ta không liên quan gì đến anh thì tại sao lại phải làm như thế. 

 “Nói tiếp đi”. 

 “Người Tịch Quốc tạm im lặng một thời gian để chuẩn bị bắt đầu lại kế hoạch gen i, nhưng lần này, những người đến đây đều có địa vị rất cao, có năm ninja trung cấp, ba ninja cao cấp và một ninja đặc biệt”. 

 "Tôi nhận được tin nghiên cứu đã đến giai đoạn cuối. Để tránh sai sót, họ đang định chuyển công trình nghiên cứu sang Đảo Quốc. Những thứ này về cơ bản là thành phẩm. Việc thay đổi cấu trúc phân tử bên trong có thể phát động một cuộc chiến tranh di truyền để chống lại chúng ta...” 

 Giọng nói của Thượng Quan Diên Vũ trầm hẳn xuống, hắn ta hiện giờ đã tiếp xúc với rất nhiều nòng cốt của các gia tộc, nhưng bây giờ họ lại càng nghiêm ngặt hơn, rất nhiều tin tức hắn ta phải vô cùng cẩn thận mới có thể thu thập được. 

 Diệp Phàm nhíu mày, sự phân chia võ lực của người Tịch Quốc khác với Hoa Hạ. 

 Ninja trung cấp tương đương với Ám Kình Đại Thành, cao cấp thì gần như chính là bước đầu của cảnh giới Tiểu Tông Sư rồi. 

 Ninja đặc biệt thì tương đương với Tiểu Tông Sư đại thành, thực lực vô cùng mạnh, nếu mà lại đột phá lên bậc Thần cấp thì tương đương với bậc Tông Sư của Hoa Hạ rồi, 

 Hơn nữa thuốc điều chế gen i là một loại thuốc điều chế gen vô cùng mạnh mẽ, lần trước sau khi Diệp Tử Long sử dụng thì đã trở nên vô cùng mạnh. 

 Nếu như không phải do hắn ta còn chưa quen thuộc với sức lực đột biến của mình thì Diệp Phàm sẽ bị hắn ta đánh bại. 

 Vì thế, lúc đó anh cũng bị thương không hề nhẹ. 

 Nhưng bây giờ người Đảo Quốc muốn lấy đi loại thuốc di truyền sắp được tổng hợp thành này, anh sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra. 

 Các loại thuốc di truyền này đều được nghiên cứu và phát triển ở thành phố Cảng. Các thí nghiệm khác nhau đều tiến hành với người Hoa Hạ, nhiều thành phần phân tử trong đó sau khi điều chỉnh có thể nhằm mục tiêu đối phó và tạo ra những cuộc chiến tranh di truyền với người Hoa Hạ. 

 Cũng giống như bệnh cúm SARS cách đây vài năm, đây là cuộc chiến tranh di truyền của các thế lực nước ngoài chống lại Hoa Hạ, chỉ nhằm vào người Hoa Hạ. Sau khi người nước khác bị nhiễm bệnh, nó chỉ tương đương với cảm lạnh thông thường. 

 Diệp Phàm nghe thấy thế thì bừng bừng sát khí, người Tịch Quốc chưa bao giờ mất đi cái ý định muốn giết chết người Hoa Hạ. 

 Là một người Hoa Hạ, lại còn là người phụ trách khu vực thành phố Cảng của Ám Long Hoa Hạ, Diệp Phàm tuyệt đối không cho phép thuốc điều chế gen đó bị đưa ra ngoài. 

 Diệp Phàm ngẩng đầu, nhìn Thượng Quan Diên Vũ một cách nghiêm túc: “Tôi cần anh thiết kế cạm bẫy để một lưới tóm gọn đám người Tịch Quốc”. 

 “Thiết kế như thế nào?” 

 Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sắc lạnh: “Tôi sẽ nói cho anh biết, nhưng là nhà họ Thượng Quan của anh sẽ phải thanh lọc đi vài người, anh chuẩn bị tâm lý đi”. 

 Thượng Quan Diên Vũ run lên, nhà họ Thượng Quan vì lợi ích mà liên kết với người Tịch Quốc, chạm đến điểm mấu chốt này chính là thảm họa diệt sạch gia tộc. 

 Hắn ta hít một ngụm khí lạnh: “Cậu Diệp, tôi có thể bảo vệ một người không?” 

 “Có thể”. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận