Đỗ Trạch không ngờ mình lại gặp Diệp Phàm ở đây.
Hắn nhận được tin tức từ võ đường rằng Diệp Phàm đã biến mất khỏi thành phố Cảng kể từ sau sự kiện giết người trên du thuyền.
Võ đường cùng Lăng Tiêu Sơn cùng điều tra nhưng đều không thu được tin tức về anh, không biết anh sống chết ra sao!
Không ngờ cách nhiều ngày như vậy lại gặp anh ở đây.
“Lại gặp nhau rồi, tay anh mọc lại rồi này, thần kỳ thật đấy”, Diệp Phàm cười nhạt.
“Diệp Phàm, anh bớt móc mỉa mai đi, rồi anh cũng sẽ phải nếm trải những đau khổ mà chúng tôi từng chịu!”, một tiếng hét chói tai vang lên bên cạnh.
Diệp Phàm khinh thường liếc ả một cái, hoàn toàn không thèm để tâm tới ả mà quay sang nhìn Chung Dật Phi.
Lâm Vân thấy mình bị ngó lơ thì điên tiết, hận không thể lập tức giết chết Diệp Phàm.
Thấy Diệp Phàm nhìn mình, Chung Dật Phi lập tức nghiến răng, gằn giọng: “Diệp Phàm, lần này mày nhất định không thể ung dung ngoài pháp luật nữa, cả chính đạo của giới võ đạo đều đang đuổi giết mày, rồi mày cũng sẽ biến thành con chuột bị người người chém giết!”
“Haha”.
Diệp Phàm khẽ lắc đầu, khinh thường cười: “Một đám rác rưởi, thùng rỗng kêu to mà thôi”.
“Diệp Phàm, bây giờ anh chỉ là một tên bỏ đi phải ngồi xe lăn, có tư cách gì nói những lời như thế?”, Lâm Vân điên tiết.
“Bỏ đi?”
Diệp Phàm cuối cùng cũng quay sang nhìn ả: “Có tin cho dù như vậy tôi cũng có thể giết cô chỉ trong vòng 3 giây không?”
“Anh!”, Lâm Vân kêu lên nhưng lại không dám làm gì, vì ả sợ.
Theo tin tức của Thất Tinh Tông, Diệp Phàm có thể đánh trăm chiêu với Lương Hồng mà không rơi xuống thế yếu.
Lương Hồng là đệ tử của Thất Tinh Tông, mà Thất Tinh Tông mạnh hơn Lăng Tiêu Sơn bọn họ quá nhiều, hơn nữa Lương Hồng còn là một tiểu tông sư.
Có thể thấy, Diệp Phàm cũng là tiểu tông sư, muốn giết ả quả thực dễ dàng.
Nhưng vẻ mặt khinh thường của Diệp Phàm khiến ba người tức phát điên, đúng lúc này thì có một tiếng hô vang lên sau lưng họ.
Ba người đàn ông bước đến, đám Chung Dật Phi quay sang.
“Sư huynh Trần Hùng, sư huynh Uông Côn, sư huynh Lâm Phàm…”, đám người Chung Dật Phi cúi chào ba người vừa đến.
Còn đám đệ tử võ đường sau lưng họ thì cúi chào Lâm Phàm.
Đường Kỳ Tài bị Diệp Phàm giết có địa vị rất cao ở võ đường, nhưng nhìn thấy người đàn ông này, Đường Kỳ Tài cũng phải cung kính mà gọi Lý Phàm một tiếng sư huynh.
Thực lực của hắn mạnh hơn Đỗ Trạch, Chung Dật Phi, mặc dù là người võ đường nhưng cũng có quan hệ mật thiết với Lăng Tiêu SơnTông.
Ba người gật đầu rồi quay sang nhìn Diệp Phàm.
Hai người trong đó nhất thời kích động.
“Diệp Phàm, mày là Diệp Phàm?”, một người đàn ông vẻ mặt rất hưng phấn.
“Sư huynh Trần Hùng, hắn chính là Diệp Phàm, là người bị Liên minh Võ Đạo hạ lệnh truy sát”, Lâm Vân vội gào lên.
“Tốt, rất tốt…”
Trần Hùng vỗ tay một cái rồi chỉ Diệp Phàm: “Diệp Phàm, không ngờ mày lại xuất hiện ở đây, hahaha…”
Trần Hùng cười to: “Diệp Phàm, cho tao mượn đầu mày dùng!”
Trần Hùng vừa dứt lời đã bước nhanh tới, vung tay về phía Diệp Phàm đang ngồi trên xe lăn.
Hắn đột nhiên ra tay khiến ai cũng bất ngờ, ngay trong khách sạn mà Trần Hùng lại dám lấy đầu Diệp Phàm.
Quá huênh hoang!
Hàn Tuyết kêu lên một tiếng, hai tay kết ấn định ngăn cản Trần Hùng thì một người nhảy ra còn nhanh hơn cô.
Một bàn tay trắng nõn đập vào bàn tay Trần Hùng.
Ầm!
Hai bàn tay va vào nhau, cơ thể Trần Hùng vốn đang lao tới lúc này lại mau chóng lui lại.
Vẻ mặt hắn thay đổi, một người phụ nữ lại có thể ngăn cản được hắn.
“Hàn Tuyết, mặc dù cô đã học được Đại Nhật Như Lai Thiên Phật Chưởng nhưng sức của cô vẫn quá yếu, người này giao cho tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi quay sang nói với Hàn Tuyết.
Vừa rồi khi bọn họ đối đầu với nhau, Linh Hồ Uyển Nhi đã nghe thấy tiếng chửi của Lâm Vân, cô ta lập tức ra khỏi phòng SVIP, vừa hay nhìn thấy Trần Hùng đang đánh về phía Diệp Phàm.
Cùng lúc đó, cửa phòng bao mở ra, Lý Thế Hằng cùng, Long Linh lần lượt bước ra.
Nhưng Diệp Phàm dùng tay ra hiệu bọn họ không nên ra mặt.
Chẳng may đám người này trút giận lên bọn họ, vết thương của Diệp Phàm lại chưa khỏi, như vậy sẽ rất phiền phức.
Long Linh nhìn Diệp Phàm ra hiệu thì vội ngăn những người khác lại: “Mọi người về phòng ngồi đã, chuyện này để chúng tôi giải quyết”.
“Về phòng trước đi, chúng tôi ra là được…”
Lý Thế Hằng còn định nói gì đó thì đã bị Long Linh đẩy về.
Đây không phải là trận chiến mà đám người Lý Thế Hằng có thể tham gia được, cũng có thể nói là không có tư cách tham dự.
Cho dù là võ đường hay Lăng Tiêu Sơn cũng dễ dàng hủy diệt hiệp hội Thương mại Lục Hợp.
Lý Thế Hằng hiểu được ý đó vì thế chỉ trách mình năng lực không đủ, đi ra không những không giúp được, có khí còn thêm chuyện.
“Cô là ai?”
Trần Hùng trừng mắt nhìn Linh Hồ Uyển Nhi: “Dám công khai giúp đỡ ma đầu, không sợ tự rước hoạ vào thân, chết không chỗ chôn hay sao?”
Liên minh Võ đạo đã hạ lệnh thì ngoại trừ những thế lực tà ác dám đối địch với họ ra thì ai dám làm trái ý họ?
“Đúng, chúng tôi là đệ tử của Lăng Tiêu Sơn, người này là đệ tử của võ đường, hẳn cô cũng đã từng nghe đến, biết điều thì lập tức lui ra để chúng tôi lấy đầu hắn!”, Uông Côn cũng nói.
Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, đám người luôn mồm nói muốn lấy đầu Diệp Phàm vậy mà anh lại cười.
Anh châm chọc: “Các người là cái thá gì mà cũng dám nhận là người chính đạo, còn muốn nhân lúc tôi bị thương mà lấy đầu, đúng là vô sỉ bỉ ổi!”
“Diệp Phàm, cho dù mày có lấy cớ gì thì tao cũng sẽ lấy đầu mày”, Trần Hùng gằn giọng, lại lần nữa xông về phía anh.
Hắn không tin một người phụ nữ như Linh Hồ Uyển Nhi có thể làm gì được hắn!
Nhưng hắn vừa dứt lời, Diệp Phàm đã lên tiếng: “Uyển Nhi, để hắn nhớ rõ, lấy một cái tai của hắn là được”.
Lấy tai hắn?
“Hỗn xược, ngông cuồng, đừng cho rằng là phụ nữ thì tao sẽ nương tay…”
Trần Hùng tức giận xông đến, đây là lần đầu tiên hắn gặp người ngông cuồng như vậy.
Linh Hồ Uyển Nhi cười thản nhiên, xông nhanh lên trước, ra đòn vô cùng mạnh mẽ.
Tay cô ta như hàng ngàn ảo ảnh đánh về phía Trần Hùng, theo Linh Hồ Uyển Nhi nói thì đây là thứ cô ta đạt được ở chùa Đạt Mẫu.
Lúc bọn họ rời khỏi ngôi chùa, Diệp Phù Sinh tùy tiện vứt vài quyển sách cho bọn họ.
Ngoại trừ Diệp Phong không có, những người khác ai cũng có phần, ngay cả Hàn Tuyết cũng vậy, đây đều là những sách võ công quý giá của chùa Đạt Mẫu.
Nhưng ngôi chùa hiện tại đã đóng cửa rồi!
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!