Lọc Truyện

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

 

 “Anh nói thật sao?” 

 Diệp Phàm cố gắng giải thích một hồi, tay Hàn Tuyết nhéo tai anh mới thả lỏng ra. 

 “Chắc chắn là thật mà, chỉ là việc dung hợp tinh thần đối với người luyện võ mà nói thì cũng không khác với cái loại kia lắm, nếu không thì chắc chắn anh sẽ đuổi đi…” 

 “Đừng nói nữa!” 

 Còn chưa nói hết câu, Hàn Tuyết liền lấy tay che lại miệng Diệp Phàm. 

 “Mấy lời này về sau đừng nói nữa, để Uyển Nhi nghe được chắc chắn sẽ hận anh cả đời!” 

 Hàn Tuyết không để Hàn Tuyết nói hết câu “đuổi Linh Hồ Uyển Nhi đi”, cô hiểu được tâm ý của Diệp Phàm, như vậy đã đủ rồi. 

 Diệp Phàm cười một tiếng, Hàn Tuyết buồn bực lại nhéo anh một cái: “Nói cho em biết thân phận của anh, để em nghe xem có quên hay không.” 

 Diệp Phàm hơi sửng người mọt chốc sau đó phản ứng lại ngay, nắm chặt tay cô: “Là ở rể, đến ở rể nhà họ Hàn…” 

 “Hừ, nhớ là được rồi, anh là đến ở rể, mọi thứ của anh đều là của em, mọi thứ đều phải có sự đồng ý của em mới được, có biết chưa?” 

 Hàn Tuyết nâng cằm anh, trông dáng vẻ như người chị đại. 

 Diệp Phàm vội gật đầu, khẽ nghiêng đầu sang ngậm lấy ngón tay cô trong miệng, phút chốc đã trêu chọc khiến Hàn Tuyết hờn dỗi. 

 … 

 Cùng lúc đó, gia tộc Linh Hồ ở Thần Nông Giá, núi Mãng, bên trong phòng tiệc lớn, đèn đuốc sáng rực chỗ ngồi chật kín. 

 Gia tộc Linh Hồ đang tổ chức một cuộc họp, ông cụ Linh Hồ ngồi ở vị trí chủ tọa thảnh thơi thưởng thức trà. 

 “Ông tổ, bây giờ Liên Minh Võ Đạo đã truyền lệnh săn giết, yêu cầu mọi đệ tử thế hệ trẻ tu luyện võ công của tất cả môn phái chính đạo săn giết Diệp Phàm, cũng chính là cái tên đã dùng tên giả Diệp Hạo lẻn vào gia tộc chúng ta. Gia tộc Linh Hồ chúng ta có phải cũng nên tham gia vào trận săn giết này không?” 

 Một bóng dáng oai hùng cường tráng đứng giữa phòng khách, trầm giọng nói với ông cụ Linh Hồ. 

 Người này không phải ai khác chính là Linh Hồ Tinh Phong, con cháu của đại trưởng lão Linh Hồ Tư Không. 

 Khi hắn ta biết được Liên Minh Võ Đạo đã hạ lệnh này đã vô cùng vui sướng. 

 Lần trước giết Diệp Phàm thất bại, bọn họ tổn thất nặng nề, một Tiểu tông sư với cả rất nhiều đệ tử tâm phúc đã chết. 

 Mà Diệp Phàm sau đó cũng mất tích, hắn ta muốn báo thù cũng không tìm được, nghiêm trọng hơn là Diệp Phàm còn đưa Linh Hồ Uyển Nhi cùng đi. 

 “Tư Không, ông thấy thế nào?”. Ông cụ Linh Hồ nhìn ông ta, uống hớp trà rồi thản nhiên nói. 

 Mọi người đều nhìn về phía đại trưởng lão Linh Hồ Tư Không, Linh Hồ Tư Không cười nhẹ: “Đại ca, tôi nghĩ là cần phải cử các đệ tử trẻ tuổi đi giết tên nhóc đó”. 

 “Mặt khác, cũng đưa Uyển Nhi về gia tộc. Thân là con gái gia tộc Linh Hồ, là mặt mũi của gia tộc Linh Hồ mà lại đi cùng với tiểu ma đầu như vậy sẽ không tốt cho danh tiếng gia tộc Linh Hồ”. 

 Nói xong, ông ta lại nhìn các trưởng lão khác của gia tộc Linh Hồ: “Mọi nói xem có đúng không?” 

 “Đúng vậy, người kế thừa của Độc Cô Lão Ma thì cũng không chỉ là tiểu ma đầu. Gia tộc Linh Hồ chúng ta là gia tộc võ đạo chính đạo dẫn đầu trong giới, theo lý cũng nên đồng ý”. 

 “Không sai, tôi đồng ý với ý kiến của đại trưởng lão. Đưa cô cả trở về gia tộc, ở cùng tiểu ma đầu sẽ gây tiếng xấu cho gia tộc!” 

 Một trưởng lão tiếp lời đồng ý với ý kiến của Linh Hồ Tư Không, ông ta hơi cười. 

 Ông cụ Linh Hồ say mê luyện võ, chuyện lớn nhỏ của gia tộc Linh Hồ chủ yếu đều do ông ta giải quyết, những trưởng lão này về cơ bản đều nghe theo lời ông ta. 

 Tuy nhiên, ông cụ Linh Hồ có thể giải quyết dứt khoát mọi thứ nhưng không phải chuyện gì cũng quan tâm đến, như vậy sẽ khiến những trưởng lão này tự tạo khoảng cách. 

 Dù sao thì gia tộc Linh Hồ không phải kiểu độc đoán, ông cụ Linh Hồ cũng sẽ không làm trái với ý kiến mọi người. 

 “Tôi không đồng ý!” 

 Ngay lúc này một âm thanh vang lên, có vẻ rất bất bình. 

 “Ồ, nhị trưởng lão, ông có cao kiến gì không?”, Linh Hồ Tư Không khẽ nhíu mắt, cười nói. 

 Linh Hồ Thừa Quân là nhị trưởng lão của gia tộc Linh Hồ. 

 Ông ta vừa mở lời, những trưởng lão khác còn đang ồn ào chuẩn bị nói đều không nói nữa, quay đầu nhìn ông ta. 

 Mọi người xung quanh đều biết chuyện nhị trưởng lão và đại trưởng lão bất hoà với nhau. Nhân vật lớn đấu nhau, bọn họ xem kịch là được rồi. 

 “Diệp Phàm là người kế thừa của Đao Ma Độc Cô Thiên Đao, chuyện này không còn nghi ngờ gì. Anh ta đem theo Bá Binh Hoàng Đao của Đao Ma, lại luyện được Thập tam đao Phong Ma của ông ta, chuyện này đã chứng minh được thân phận của anh ta”. 

 “Năm đó, ân oán giữa Đao Ma và Liên Minh Võ Đạo có thật có giả, tôi cũng không cần nói nhiều. Có điều muốn nói cho các vị biết, Đao Ma vẫn chưa chết, hoặc là ông ta nấp trong chỗ tối quan sát mọi thứ, nếu như giết chết người kế thừa của ông ta thì không sợ ông ta  báo thù sao?” 

 “Cho nên tôi kiến nghị, gia tộc Linh Hồ chúng ta không can dự gì vào chuyện này hết!” 

 Ông ta vừa dứt lời lập tức có trưởng lão gật đầu: “Đúng vật, Đao Ma rất mạnh, nghe nói năm đó đến cả Minh chủ Độc Cô Diên Khánh cũng không cách nào chế ngự được ông ta. Chúng ta gióng trống khua chiêng săn giết, nhỡ đâu ông ta báo thù thì sẽ bất lợi cho gia tộc Linh Hồ chúng ta”. 

 “Có lý, gia tộc Linh Hồ chúng ta không thuộc chín môn tám tông, không thuộc Liên Minh Võ Đạo, không nhất thiết phải nghe theo lời bọn họ, tự làm tốt việc mình là được rồi!” 

 Mấy vị trưởng lão liên tục lên tiếng ủng hộ nhị trưởng lão Linh Hồ Thừa Quân, tuy ủng hộ Thừa Quân không nhiều như Tư Không nhưng cũng không hề ít. 

 Ánh mắt Linh Hồ Tư Không sắc lạnh, cười châm chọc nói: “Ý của nhị trưởng lão là gia tộc Linh Hồ ta sợ Độc Cô Lão Ma đã mất tích cả chục năm nay sao?” 

 “Độc Cô Lão Ma đó mất tích đã được ba mươi năm, ai cũng không biết tình hình ông ta, nhưng tôi dám khẳng định chắc chắn là không tốt chút nào”. 

 “Người kế thừa của mình bị công khai rầm rộ săn giết mà ông ta cũng không xuất hiện bảo vệ chút nào. Rất có thể là lúc ông ta sắp chết, để di sản của mình không bị thất truyền ông ta mới giao toàn bộ tuyệt kỹ một đời của mình cho Diệp Phàm”. 

 “Hừ, lời này thì không thể nói bừa. Ba mươi năm trước Độc Cô Lão Ma đã là Nhất đại tông sư, bây giờ tình hình như thế nào ai cũng không biết được!” 

 Bên dưới tranh luận ồn ào, ông cụ Linh Hồ ngồi trên chủ toạ sắc mặt lại không có biểu cảm gì. 

 Ngoại trừ ông cụ thì không ai biết, ở khu đất cấm sau núi có một ông lão, chính là Đao Ma Độc Cô Thiên Đao. 

 Thân phận của Độc Cô Thiên Đao chỉ có mình ông cụ Linh Hồ biết, người khác chỉ biết ở đó có một người rất kinh sợ, nhưng không biết đó là ai. 

 Không phải không có người nhà Linh Hồ đến tìm hiểu, người không may mắn thì đã chết ở đó. 

 Người may mắn như Linh Hồ Tư Không, Linh Hồ Thừa Quân đều đã đi qua, nhưng cũng không ngoại lệ, cả hai đều bị thương nặng chạy trốn ra ngoài, thậm chí còn không nhìn rõ được mặt mũi đối phương ra sao. 

 Cứ dần dà lâu ngày, khu đất cấm sau núi có một người đáng sợ, người gia tộc Linh Hồ đều biết đến nhưng không ai dám đến tim kiếm. 

 “Được rồi, chúng ta lấy một giải pháp điều hoà đi!” 

 Ông cụ Linh Hồ duỗi tay ra, một luồng khí mạnh từ trên người thổi ra, mọi người đang tranh cãi lập tức ngừng lại. 

 Mọi người đều nhìn lên ông cụ Linh Hồ, nhìn xem ông nói cách gì có thể thỏa hiệp được. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận