Lọc Truyện

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

 

 Hàn Tuyết muốn học võ công? 

 Nghe thấy cô nói vậy, hai người đều ngẩn ra, Diệp Phàm cười nói: “Tiểu Tuyết, thật ra thì không cần…” 

 “Không!” 

 Anh còn chưa nói hết câu, Hàn Tuyết đã ngắt lời. 

 “Em có thể học võ công được, Đại Nhật Như Lai Vạn Phật Chưởng đó cũng không có ai dạy nhưng em cũng có thể tự lĩnh ngộ học hỏi nên em cũng có thể học loại võ công khác”. 

 “Có điều em chỉ là một phụ nữ bình thường, cho dù có biết Đại Nhật Như Lai Vạn Phật Chưởng thì thực lực cũng rất thấp, nhiều lắm cũng chỉ đánh được người bình thường, không thể giúp gì cho anh được!” 

 Hàn Tuyết nghiêm túc nói, Diệp Phàm trong lòng có chút cảm động. 

 Lúc này Long Linh đi đến: “Hàn Tuyết nói đúng, nếu như cô ấy đã có số mệnh Chu Tước thì cũng thiên phú luyện võ bẩm sinh, nếu không luyện võ thì rất đáng tiếc!” 

 “Mệnh Chu Tước?” 

 Diệp Phàm và Linh Hồ Uyển Nhi đều kinh ngạc, hai người họ thật sự là không biết chuyện này. 

 Trước đó, Âu Dương Ngọc Quân, Long Linh chỉ nói là Hàn Tuyết bị Phổ Đà cho là người chuyển kiếp của Khổng Tước Minh Vương. 

 Cũng có một phần liên quan đến thuyết pháp về Phật sống chuyển kiếp của Tây Tạng, nhưng cũng không có nói Hàn Tuyết là mệnh Chu Tước. 

 “Hai người không biết sao?”, Thấy hai người bọn họ kinh ngạc, Long Linh hỏi lại. 

 Diệp Phàm lắc đầu: “Cái này thì thật sự không biết…” 

 Linh Hồ Uyển Nhi đứng một bên cũng rất kinh ngạc, mệnh cô ta thuộc Tham Lang, mệnh Diệp Phàm thuộc Phá Quân, bây giờ mệnh Hàn Tuyết lại thuộc Chu Tước, có phóng đại quá không vậy? 

 Mà càng bất ngờ hơn là hai người bọn họ đều dây dưa với Diệp Phàm. 

 Trong lòng Diệp Phàm cũng suy nghĩ như vậy, dường như anh cảm nhận được có một bàn tay to lớn ẩn nấp trong tối đang thúc đẩy mọi chuyện. 

 “Chẳng lẽ năm đó mình đến thành phố Cảng, ở rể nhà họ Hàn đều là bị cố ý sắp xếp sao?” 

 “Hay là đến cả khi mình gặp được Tiểu Tuyết lúc nhỏ cũng đều được sắp xếp trước?” 

 Đột nhiên lúc này Diệp Phàm cảm thấy lạnh cả người, anh cảm giác bản thân mình như một con rối bị người ta điều khiến mọi thứ. 

 Sắc mặt Diệp Phàm thay đổi liên tục, ba người bọn họ cũng phát hiện ra điều kỳ lạ. 

 Hàn Tuyết lại càng hoảng hốt trong lòng, cho rằng Diệp Phàm không muốn cho mình học võ công. 

 Cô vội nói: “Diệp Phàm, vậy em không học nữa. Em cứ chăm sóc tốt nhà cửa, quan tâm Công Nghệ Tuyết Phàm cho tốt là được rồi”. 

 Giọng nói Hàn Tuyết đầy lo lắng, khiến suy nghĩ của Diệp Phàm trở lại. 

 “Không không không, anh đang nghĩ đến chuyện khác. Em có thể học võ nhưng mà phải nhanh chóng, càng sớm càng tốt!” 

 Sắc mặt Diệp Phàm nghiêm trọng, trong lòng gấp gáp. Tương lai của anh có thể sẽ vô cùng bấp bênh sóng gió, nếu Hàn Tuyết có thể có võ công tự bảo vệ được bản thân là tốt nhất. 

 Mà bản thân anh lúc này đã kinh sợ đến mức chảy cả mồ hôi lạnh, nếu như anh thực sự bị người ta khống chế tất cả, thì người đó là ai? 

 Rốt cuộc là vì mục đích gì? 

 Anh có hơi sợ hãi lo lắng, nhưng đồng thời cơn giận dữ cũng bùng lên trong lòng. 

 Cơn giận này so với lúc Liên Minh Võ Đạo ra lệnh săn giết anh thì còn tức giận hơn nhiều. 

 Anh không hề mong muốn làm một con rối bị người khác điều khiển theo ý đối phương. 

 Diệp Phàm không bao giờ tin vào mấy chuyện vận mệnh vớ vẩn, nhưng nếu bàn tay tội ác ẩn sau đó có thực lực đủ mạnh, mạnh đến mức có thể tự ý thay đổi nguyên tắc, thúc đẩy mọi thứ. 

 Thì dù không phải là mệnh của mình thì anh cũng biến thành mệnh của mình! 

 “Diệp Phàm, tôi có thể tìm sư phụ từ Ám Long Hoa Hạ cho Hàn Tuyết, người này chắc chắn vô cùng mạnh!”, Long Linh đứng bên cạnh nói. 

 “Không!” 

 Diệp Phàm thẳng thừng lên tiếng từ chối không chút do dự. 

 Long Linh thiếu chút nữa tức nghẹn, lập tức nhìn Diệp Phàm chằm chằm, sắc mặt cô ta không tốt lắm: “Ý anh là sao?” 

 Diệp Phàm cười ha ha một tiếng: “Đừng hiểu lầm, cô nghe tôi giải thích đã!” 

 “Ám Long Hoa Hạ thâm sâu không lường được, tôi đã là người của Ám Long Hoa Hạ, Hàn Tuyết không thể lại trở thành người của Ám Long Hoa Hạ được. Trách nhiệm quá nặng nề, tôi không muốn cô ấy mệt như vậy!” 

 Những gì Diệp Phàm nói đều là sự thật. Ám Long Hoa Hạ là cơ quan quốc gia, được hưởng mọi đặc quyền quốc gia và nhiều nguồn tài nguyên khác nhau. 

 Vì vậy cũng phải gánh vác trách nhiệm của bản thân, bảo vệ đất nước, tiêu diệt kẻ ác! 

 Hiểu rõ lý lẽ có được thì có mất, bản thân Diệp Phàm đã là một phần tử thuộc về bọn họ, nếu như Hàn Tuyết lại gia nhập nữa thì đó không phải là chuyện anh muốn. 

 Hàn Tuyết cảm động trong lòng, Long Linh còn muốn thuyết phục nhưng nhìn thấy vẻ mặt Diệp Phàm thì chỉ có thể thở dài. 

 “Tùy anh thôi. Nhưng đó lại là nữ Long Sứ duy nhất của Ám Long Hoa Hạ…” 

 “Cho dù là nữ Long sứ tôi cũng không đồng ý, trừ phi cô nhận chức vị Long!” 

 “Có cái đầu anh ấy!”, Long Linh trừng mắt nhìn anh. 

 “Vậy thì để tôi dạy cho”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nói, khuôn mặt tuyệt đẹp quả nhiên là giai nhân. Nụ cười hiện lên trăm vẻ đẹp, phi tần sáu cung đều thất sắc. 

 Nhưng ngay lập tức liền nhếch môi trêu chọc: “Mau, mau gọi một tiếng chị sư phụ nghe xem nào…” 

 “Gọi ngọt một chút thì tôi…” 

 Mặt Diệp Phàm lập tức đen đi, Linh Hồ Uyển Nhi làm cái trò gì vậy. 

 Nhưng mà anh không nói gì cả, đây không phải là lúc nên nói, bởi vì cho dù anh có nói gì thì cũng sẽ bị công kích. 

 “Hừ, Linh Hồ Uyển Nhi, cô được đằng chân lên đằng đầu à. Cô không muốn dạy thì tôi dạy, dựa vào cái gì mà phải gọi là cô là chị sư phụ?”, Long Linh khó chịu nói. 

 “Cô có mạnh như tôi không?” 

 “Cô biết công pháp nhiều như tôi không?” 

 “Cô có kinh nghiệm chiến đấu nhiều như tôi không?” 

 Linh Hồ Uyển Nhi kiêu ngạo hỏi Long Linh liên tục ba câu. 

 Long Linh nhất thời tức giận, nghiến răng giận dữ nói: “Linh Hồ Uyển Nhi, tôi với cô không đội trời chung, có bản lĩnh thì đánh một trận đi!” 

 “Đến đi, ai sợ ai!” 

 Một luồng cương khí xuất hiện xoay quanh bàn tay thon dài của cô ta, đây là dấu hiệu của tiểu tông sư, cương kình thoát ra, khí kình biến hoá. 

 Long Linh bây giờ vẫn chưa đạt được tiểu tông sư, không làm được đến bước này. Nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi khoe khoang tức đến mức lồng ngực phập phồng liên tục. 

 “Hừ, cô đắc ý cái gì, còn không phải thừa lúc Diệp Phàm đột phá tiểu tông sư, cô nhân cơ hội song tu với anh ta mới ngẫu nhiên thăng cấp được tiểu tông sư, nếu không thì bây giờ cô còn không bằng tôi”. 

 Song tu thăng cấp? 

 Diệp Phàm sửng sốt, Linh Hồ Uyển Nhi cũng ngây người, sắc mặt ngay lập tức đỏ ửng, xấu hổ tức giận thét một tiếng. 

 “Long Linh, cô nói bậy bạ, tôi xé nát miệng cô ra!” 

 Vừa dứt lời, hai bóng người ngay lập tức lao vào nhau đánh lộn. 

 “A…” 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận