Linh Hồ Tinh Phong rất kích động, ông cụ Linh Hồ đáng ra sẽ không từ chối yêu cầu của hắn ta.
Truy sát Diệp Phàm là chuyện hắn ta phải làm, nếu như Diệp Phàm không chết, hắn ta thấy sớm muộn gì bản thân cũng có ngày tẩu hoả nhập ma.
Ông cụ Linh Hồ nhìn hắn ta chằm chằm nói: “Được, nhớ cho kỹ nhà họ Linh Hồ không thuộc bất kỳ thế lực nào, cậu hiểu chưa?”
“Tinh Phong hiểu rồi ạ!”
Linh Hồ Tinh Phong trầm giọng nói, thực ra không cần ông cụ Linh Hồ phải nói, hắn ta cũng sẽ không làm chuyện phụ thuộc vào người khác.
Người nhà họ Linh Hồ luôn có niềm tự hào riêng của mình.
“Còn ai có ý kiến gì không?”
Ông cụ Linh Hồ quét mắt nhìn một lượt, thấy không ai nói gì, liền xua tay bảo mọi người đứng dậy ra về.
Chỉ còn nhị trưởng lão Linh Hồ Thừa Quân vẫn chưa rời đi, ông cụ Linh Hồ nhìn về phía ông ta nói: “Thừa Quân, chú còn có việc gì nữa sao?”
“Anh, chuyện đã đủ loạn lắm rồi, nhà họ Linh Hồ lại phái người đi giết Diệp Phàm, liệu có mất kiểm soát không?”, Linh Hồ Thừa Quân trầm giọng nói.
“Ha ha, chút kiếp nạn này còn không vượt qua được, thì cậu ta không phải là đệ tử của lão già Độc Cô, vì lão ma đầu đó nhìn người còn chuẩn hơn tôi”, ông cụ Linh Hồ cười nói.
Nghe vậy, Linh Hồ Thừa Quân trong lòng chợt run lên: “Anh có phải đã từng gặp qua lão già Độc Cô Thiên Đao đó?”
“Tôi có nói rồi à?”
Ông cụ Linh Hồ hỏi ngược lại, rồi cười khà khà, đứng dậy đi ra ngoài.
Ánh mắt Linh Hồ Thừa Quân chợt sáng lên, cũng không biết ông ta đang nghĩ ngợi điều gì, nhìn về chỗ ông cụ Linh Hồ rời đi, quay người đi ra.
Trong căn phòng ông cụ Linh Hồ chợt nở nụ cười nham hiểm: “Hừ, đơn giản như vậy đã muốn có được Uyển Nhi, nào dễ như thế, nhà họ Linh Hồ không có tặng không áo cưới cho cậu đâu”.
Tại biệt thự số một, mấy người bàn bạc xong mọi việc, bắt đầu từ ngày mai, Hàn Tuyết sẽ học võ với Linh Hồ Uyển Nhi.
Trong phòng, Hàn Tuyết đang đỡ Diệp Phàm lên giường, chợt thấy anh nắm chặt lấy tay cô.
“Sao lại kéo em thế?”
“À ừ...thì anh muốn đi vệ sinh”, Diệp Phàm cười nói.
Hàn Tuyết trợn ngược mắt nhìn anh: “Đi thì đi thôi, việc này có gì chứ?”
Diệp Phàm giơ cánh tay của mình lên, lắc lắc nói: “Vẫn còn đang ngồi trên xe lăn, với cả tay anh không tháo nút được, không tiện cho lắm...”
Diệp Phàm ngồi xe lăn cho nên hơi bất tiện khi đi vệ sinh.
Mà cũng chỉ có cô mới có thể giúp được anh, thế nhưng giúp Diệp Phàm vào nhà vệ sinh...
Gương mặt Hàn Tuyết chợt ửng hồng, Diệp Phàm thấy vậy liền cười: “Đã là vợ chồng với nhau rồi, còn ngại cái gì chứ, cũng có phải em chưa nhìn thấy đâu”.
“Diệp Phàm...”
Hàn Tuyết vừa giận vừa xấu hổ quát lên một tiếng, vươn tay lên véo tai anh một cái thật đau.
“Không đứng đắn gì cả!”
“Vậy thôi, hay là để anh bảo Uyển Nhi tới, trao đổi với cô ấy xem sao...”
“Không được!”, Hàn Tuyết từ chối ngay.
“Hừ, cái này không được, cái kia cũng không xong, vậy anh tè luôn ra quần nhá...”, Diệp Phàm xị mặt ra nói.
“Anh...vô lại...”
Hàn Tuyết chịu thua, không sao nói được anh, tuy hai người cũng đã cưới nhau được mấy năm, thế nhưng thời gian hai người ở gần nhau cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Hàn Tuyết mất kiên nhẫn, chỉ đành đỏ mặt đẩy anh vào nhà vệ sinh...
“Tiểu Tuyết em đỡ đi, không lát nữa là rây ra quần anh luôn đấy...”
“Anh...anh quay đầu qua một bên đi...”
Mười giây sau...
Vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì, Hàn Tuyết liền hỏi: “Sao anh còn chưa đi đi?”
Diệp Phàm có chút bối rồi: “Lần đầu được đỡ thế này, có chút không quen, nên không đi được...”
Hàn Tuyết run người, suýt chút nghiến nát cả hàm răng.
Không đi được, lại còn bảo cô đỡ?
Thế nhưng, cứ thế này cũng không được, Hàn Tuyết mặt đỏ lựng, do dự một lát rồi nói: “Hay là em xi nhá?”
Xi tè?
Khoé miệng Diệp Phàm giần giật, coi anh là đứa trẻ ba tuổi hay sao hả.
Không đợi anh trả lời, Hàn Tuyết liền cất tiếng xi.
Ào ào ào...
Nghe tiếng nước chảy xuống, Hàn Tuyết liền cười ra tiếng.
Lần này tới lượt Diệp Phàm phải ngượng, cái mặt dày của anh lúc này cũng chợt đỏ lên.
Đợi anh đi xong, Hàn Tuyết vẫn cười không đứng thẳng người.
Mãi tới tận khi đỡ Diệp Phàm lên giường, Hàn Tuyết vẫn chưa dừng cười.
Diệp Phàm cũng thuộc dạng mặt dày, thế nhưng với tình huống vừa rồi, mặt anh có dày đến mấy cũng phải phát ngượng.
“Diệp Phàm, anh nói xem nếu mọi người mà biết đường đường là truyền nhân của Đao Ma, hoá kình tiểu tông sư thế mà đi vệ sinh vẫn phải xi thì sẽ thế nào?”, nằm trên giường, Hàn Tuyết cười nhạo anh.
Bộp!
Diệp Phàm liền đánh vào chỗ không nên đánh: “Còn cười nữa, cười tới mức có cả nếp nhăn luôn rồi kìa...”
Sau cái đánh vừa rồi, tay anh vẫn đặt nguyên ở đó, khiến Hàn Tuyết phải tế anh một bài.
Bị Diệp Phàm trêu vậy khiến gương mặt Hàn Tuyết chợt đỏ lựng lên, rồi ghé sát tai anh thì thầm: “Anh có muốn không?”
Diệp Phàm mừng ra mặt, nhưng ngay sau đó liền cười khổ: “Em xem bộ dạng anh thế này có làm nổi không?”
Hàn Tuyết thỏ thẻ nói: “Vậy để em làm là được...”
Sáng ngày hôm sau, khi Diệp phàm tỉnh dậy, Hàn Tuyết đã đang ở bên ngoài cùng Linh Hồ Uyển Nhi tập võ.
Diệp Phàm cũng không vội dậy ngay, anh sắp xếp lại mọi chuyện hôm qua trong đầu một lượt.
Ăn sáng xong, mọi người lên xe đi tới Công Nghệ Tuyết Phàm, sau hai ngày trở về anh vẫn chưa đi đâu ngoại trừ tối qua được Lý Thế Hằng mời đi ăn.
Ngay cả Vu Hân Tuệ cũng không biết Hàn Tuyết đã về, còn Hàn Tại Dần cũng không có ở nhà.
Công Nghệ Tuyết Phàm, trong phòng làm việc của chủ tịch hội đồng quản trị, Vu Hân Tuệ đang nổi trận lôi đình.
Hai nam và một nữ đang đứng trước mặt cô ta lúc này đều đang cúi gằm mặt, nghe Vu Hân Tuệ giáo huấn.
Đúng lúc này cửa phòng làm việc liền mở ra, Vu Hân Tuệ đang nói chợt ngẩng đầu lên nhìn, ngay khoảng khắc đó cô ta ngẩn người ra.
“Sao thế? Không nhận ra chúng tôi hả?”, ngoài cửa vang tới tiếng cười.
Ba người đang phải nghe giáo huấn cũng quay đầu lại nhìn, ai nấy cũng đều vô cùng kinh ngạc.
Hoá ra lại là Hàn Tuyết, đã rất nhiều ngày cô chưa tới công ty rồi.
“Tiểu Tuyết, Diệp Phàm...”, Vu Hân Tuệ kích động hô lên một tiếng, vội vàng chạy ra đón.
“Tổng giám đốc Vu, sao lại cáu giận đến thế?”, Hàn Tuyết hỏi.
“Bị chậm tiến độ sản xuất, bây giờ khắp nơi đang giục lấy hàng, mệt chết mình rồi”, Vu Hân Tuệ cười nói.
“Các anh chị về trước đi”, Vu Hân Tuệ quy ra nói với ba người đang bị cô ta giáo huấn.
Ba người bọn họ vội vàng chào Hàn Tuyết, sau đó mau chóng rời đi, bị Vu Hân Tuệ nói vẫn còn tốt hơn là bị Hàn Tuyết nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!