Lọc Truyện

Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)

 “Động thủ!” 

 Đám người Giản Đình Trung và Mạc Bất Ngôn lập tức gọi ra pháp thân công kích tới, trên cự liễn của Côn Lôn Chính Tông có sáu vị cửu diệp bay ra, Trùng Hư Quan cũng không chịu thua kém, mấy vị cửu diệp ồ ạt nhảy xuống đánh tới. Toàn bộ hạp cốc chỉ trong khoảnh khắc đã bị pháp thân cửu diệp chiếm cứ. 

 Trước mặt lợi ích, mọi phương án hoà đàm đều sụp đổ! 

 Dư Trần Thù trầm giọng nói: “Các ngươi quên ước định với ta rồi sao?” 

 “Dư viện trưởng, ít ra ngươi cũng phải lấy đồ vật ra mới được, chỉ khoác lác ngoài miệng ai mà tin? Bọn ta nắm được Mệnh Cách Chi Tâm trong tay rồi trao đổi với ngươi chẳng phải càng ổn thoả hơn sao?” 

 “Nói rất đúng. Dư viện trưởng, Trùng Hư Quan bọn ta đâu phải đang cướp đồ của ngươi. Sớm muộn gì thứ này cũng thuộc về ngươi thôi mà.” 

 Dư Trần Thù nào phải người ngu, hắn tức giận vỗ bàn một cái. Chiếc bàn tan nát thành bột mịn. 

 Ngao —— —— 

 Tiếng cự thú kêu như chúa sơn lâm gào thét, đá vụn trên Thiên Luân sơn mạch ào ào rơi xuống. 

 Ngụy Tuấn Tử cười ha hả nói: “Mau buông ta ra, nếu không ngươi cũng đừng hòng chạy!” 

 Năm ngón tay Lục Châu co lại, bóp nát cương khí hộ thể của Ngụy Tuấn Tử. Ngụy Tuấn Tử rơi phịch xuống đất ngay cạnh chân Lục Châu. 

 Hắn vừa định đứng lên, Lục Châu lại nâng tay chưởng xuống. Ầm! 

 “Phật Đà Thủ Ấn? Ngươi là người Phật môn?” Ngụy Tuấn Tử trừng to mắt thốt lên. 

 “Lão đại, ta đến cứu huynh!” Tên tiểu đệ đột nhiên phóng tới, trong tay xuất hiện một thanh chuỷ thủ đâm về phía lồng ngực Lục Châu. 

 Lục Châu không thèm nhìn hắn, cương khí trên người bắn ra. Phốc! Tên tiểu đệ phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra sau. 

 Lục Châu phẩy tay, chiếc bình chứa luồng khí màu xanh lục nằm dưới đất bay về phía tên tiểu đệ rồi vỡ vụn giữa không trung. Toàn bộ luồng khí màu lục bám vào trên người hắn. 

 Sắc mặt Ngụy Tuấn Tử trắng bệch hô lên: “Đừng!!” 

 Lục Châu bình tĩnh đáp: “Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm vì hành vi của mình. Ngươi cũng không ngoại lệ.” 

 Con mãnh thú ẩn nấp trong hạp cốc cảm nhận được sinh mệnh lực cường đại, lập tức gầm lên một tiếng vang cả đất trời. 

 Trên bầu trời, Phùng Tử Hà bị rất nhiều cửu diệp vây đánh, hắn chỉ có một người, không cách nào địch lại số lượng cửu diệp đông đảo như thế. Chỉ trong giây lát, pháp thân của Phùng Tử Hà đã bị xé nát. 

 Phùng Tử Hà hai mắt long lên, quát lớn: “Cùng chết đi ——” 

 “Nghĩ thật hay!” 

 Phùng Tử Hà còn chưa kịp làm gì, một bóng mờ đã chém ngang lồng ngực hắn. Ngay cả cơ hội tự bạo cũng không có, đan điền khí hải của hắn đã bị người ta phá hỏng. 

 Tình hình quá mức hỗn loạn, hắn còn không kịp nhìn rõ ai là người đã ra tay với mình. Phùng Tử Hà dùng hết sức bình sinh còn lại ném viên Mệnh Cách Chi Tâm trong tay đi thật xa. 

 “Mệnh Cách Chi Tâm!” Đám người kinh hô. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận