Không khống chế được nguyên khí, đối với bất kỳ võ giả nào mà nói thì đây chính là chuyện không nên xảy ra nhất. Đặc biệt Phương Hải còn là một y sư, cho dù hắn có biết nên xử lý nguyên khí của mình như thế nào đi chăng nữa thì bản thân vẫn phải lâm vào tình huống vô cùng phiền toái.
Hơi thở của Phương Hải hoàn toàn không kiểm soát được nữa, cho dù đã leo lên tới đỉnh phong rồi nhưng vẫn đang không ngừng tuôn trào. Một lượng lớn nguyên khí trong cơ thể hắn bị xói mòn, khí thế của hắn bị cưỡng ép đẩy lên đến đỉnh điểm.
“Sao lại như vậy?” Trên mặt Phương Hải tràn đầy vẻ hoảng sợ. Là một y sư, tất nhiên là hắn biết hậu quả của việc cứ tiếp tục tình trạng này là gì.
Lúc này, nguyên khí của hắn đang dùng tốc độ vô cùng khủng bố mà trôi đi mất, nếu như hắn không tìm được biện pháp giải quyết trong thời gian ngắn thì đến lúc đó, nguyên khí của hắn sẽ hoàn toàn bị hao hết.
Phương Hải lập tức khoanh chân ngồi xuống, cũng không thèm để ý đi châm chọc Tư Đồ Nam nữa. Hắn lấy một lượng lớn linh dược từ trong nguyên giới ra, để nó chất thành đống ở bên cạnh để giảm bớt áp lực cho bản thân. Đồng thời, hắn cũng bắt đầu tỉ mỉ kiểm tra tình huống trong cơ thể mình. Nếu là độc thuật thì nhất định sẽ để lại dấu vết!
Phương Hải nghĩ, chỉ cần có thể tìm được độc tố trong cơ thể mình thì việc giải quyết vấn đề cũng không phải là khó. Hắn lập tức khẩn trương bận rộn, ngược lại là Tư Đồ Nam, hắn đang khoanh chân ngồi trên mặt đất, muốn bao nhiêu thản nhiên là có bấy nhiêu thản nhiên.
“Y thuật chung quy vẫn là đường mòn thôi, khó để coi trọng.” Tư Đồ Nam nói. Mới đây thôi, những gì mà Phương Hải đã dùng để châm chọc hắn, bây giờ đã bị hắn trả lại từng câu từng chữ.
Trên trán Phương Hải tràn đầy mồ hôi dày đặc, tốc độ tan biến của nguyên khí khiến cho hắn cảm giác được một trận hoảng loạn. Cho dù có lượng lớn linh dược đi nữa thì cũng không cách nào chống đỡ được tốc độ kinh khủng kia. Điều khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi nhất chính là khí thế của hắn còn đang không ngừng tăng lên. Mỗi cảnh giới đều có một cực hạn của riêng mình, trừ phi giống như bọn Lâm Huyền không ngừng đột phá cực hạn, còn nếu không thì thực lực đều sẽ không chênh lệch bao nhiêu. Tốc độ phóng thích nguyên khí có liên quan đến cực hạn này! Tuy rằng thực lực của Phương Hải không tầm thường, nhưng dù sao hắn vẫn không thể so sánh được với quái vật như Lâm Huyền.
Nhưng mà lúc này, dưới sự thúc giục của độc tố trong cơ thể, dường như hắn đang không ngừng vượt qua cực hạn của mình. Đối với võ giả mà nói thì đây vốn dĩ là một chuyện tốt, có thể vượt qua cực hạn vậy cũng đồng nghĩa với việc thực lực có thể tăng lên vài phần. Thế nhưng, chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngươi như luôn vượt qua giới hạn? Chỉ sợ là ngay cả Lâm Huyền cũng không chịu nổi.
Lúc này, Phương Hải đang không ngừng vượt qua cực hạn của mình, thân thể và kinh mạch của hắn đã sớm không chịu nổi rồi. Nếu như quan sát cẩn thận thì thậm chí còn có thể phát hiện thân thể của Phương Hải đang liên tục run rẩy.
Dựa theo tình huống trước mắt này, không bao lâu nữa thì hắn sẽ hoàn toàn sụp đổ. Nhưng hắn đã tìm trong thời gian dài như vậy rồi, thế mà vẫn mãi không tìm được thứ độc tố kia ẩn nấp ở nơi nào. Đến bây giờ, đến cả độc tố đó là gì, hắn cũng không biết chứ đừng nói là thanh lọc sạch sẽ nó. Phương Hải sắp khóc đến nơi rồi, hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp phải tình huống như lúc này cả.
“Rốt cuộc đây là thứ quỷ quái gì vậy chứ?” Phương Hải mắng chửi. Bây giờ, khí thế của hắn lại leo lên đỉnh phong một lần nữa, cho dù có là người sắt đi chăng nữa thì cũng không chịu nổi.
Tư Đồ Nam ở bên cạnh với một vẻ vui sướng khi người gặp họa, hắn cười ra tiếng: “Ngươi đây là rỗng không thể thêm đó!” Tư Đồ Nam cười bỉ ổi.
Nghe thấy lời nói như vậy, Phương Hải hận không thể lập tức xông lên xé nát Tư Đồ Nam. Nhưng hiện tại hắn lại không dám dừng lại một chút nào, một khi linh dược cung cấp không theo kịp thì nguyên khí duy nhất trong cơ thể hắn sẽ bị rút sạch sẽ trong nháy mắt mất.
Duy trì thêm nửa canh giờ như thế, cuối cùng Phương Hải cũng không chịu nổi nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì số linh dược hắn ăn hết còn nhiều hơn lần thu hoạch này.
“Ta nhận thua!” Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy, thì ra những thứ mình học được lại vô dụng đến như thế. Trong trận đấu giữa độc thuật và y thuật này, cuối cùng hắn vẫn là người bại trận.
“Mau giải độc cho ta!” Phương Hải lập tức vọt tới bên cạnh Tư Đồ Nam. Nguyên khí trong cơ thể hắn đang mất đi với tốc độ vô cùng kinh khủng, nếu như không giải độc thì e là hắn sẽ thật sự không chống đỡ nổi.
Thế nhưng Tư Đồ Nam lại lắc đầu: “Không có biện pháp giải.”
Nghe Tư Đồ Nam nói như vậy, Phương Hải giận tím mặt, lập tức mạnh mẽ nắm lấy cổ áo của Tư Đồ Nam: “Ngươi đùa với ta sao?”
Tư Đồ Nam nhún nhún vai nói: “Ý ta là ngươi căn bản không trúng độc. Đây là dược liệu mà ta đã tỉ mỉ nghiên cứu chế tạo ra, được dùng để đề cao tố chất thân thể và thực lực. Chẳng lẽ ngươi không phát hiện trong suốt quá trình vừa rồi, ngươi vẫn luôn vượt qua cực hạn của mình sao?”
Phương Hải có chút dở khóc dở cười. Cái gì mà vượt qua giới hạn chứ? Hắn chỉ cảm nhận được sức mạnh của mình đang điên cuồng tiêu tán mà thôi.
Tư Đồ Nam tiến lên vỗ vỗ vai hắn, dùng vẻ mặt an ủi mà nói: “Yên tâm, ta nói ngươi chỉ là rỗng không thể thêm, chờ hiệu quả của dược qua đi thì thân thể của ngươi sẽ tự khôi phục lại bình thường.” Nói rồi hắn xoay người rời khỏi lôi đài.
Cuối cùng, trận võ đấu đến đây coi như là kết thúc, người chiến thắng cuối cùng cũng đã được xác định.
Thực lực của Đồ Nhất Minh đương nhiên là không thể nghi ngờ, từ lần đại hội nội môn lần trước thì hắn cũng đã chứng minh thực lực của mình khủng bố cỡ nào rồi. Mà Lâm Huyền lại dựa vào một kích kia khiến cho tất cả mọi người đều tán thành quái vật khủng bố này. Về phần Tư Đồ Nam, thực lực của hắn yếu nhất trong ba người. Nhưng có yếu đến đâu đi chăng nữa thì cũng không ai chịu nổi thủ đoạn khiến người ta ghét bỏ của hắn được. Ngay cả một y sư như Phương Hải còn không chịu nổi thủ đoạn của hắn thì đừng nói là người khác. Trừ phi ngay lúc trận chiến bắt đầu, bọn họ có thể lập tức giết chết Tư Đồ Nam trong tích tắc, nhưng khi đối mặt với một độc sư thì điều đó hiển nhiên là không có cách nào làm được!
Hiện tại bọn họ chỉ có một ý nghĩ, đó là đoạt được đủ điểm tích lũy từ trong tay người khác, dùng ưu thế tích lũy để thử một chút. Thời gian tiếp theo, mặc dù cũng có không ít chiến đấu nhưng trình độ chiến đấu đặc sắc lại kém xa nhiều. Đông đảo đệ tử tiến vào trận chiến dài dằng dặc, cướp đoạt điểm tích lũy của đối phương.
Hai ngày sau, Đồ Nhất Minh cuối cùng cũng không chịu nổi tịch mịch, bắt đầu chủ độc thỉnh chiến. Vì trận chiến này, Lâm Huyền và hắn đều đã chuẩn bị đầy đủ, thế cho nên Lâm Huyền tất nhiên sẽ không từ chối.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!