Tất cả mọi người đều vô cùng mong chờ trận võ đấu này, bọn Lâm Huyền vừa lên sàn đấu là đã lập tức dấy lên một cỗ thủy triều. Thực lực của hai người bọn họ đều đã vượt xa đệ tử bình thường, thậm chí đệ tử bình thường cũng không thể dự đoán được người thắng kẻ thua trong trận chiến này. Hai kẻ mạnh gặp nhau, ai có thể nói được kết quả chính xác đây chứ?
“Lâm tiểu tử, ép chết hắn đi!” Ở dưới đài, Tư Đồ Nam lớn tiếng hô.
Có hắn làm tiên phong, những đệ tử khác cũng bắt đầu sôi nổi kích động. Không chỉ có những đệ tử tham dự đợt thí luyện này mà ngay cả các trưởng lão cũng nhao nhao vây quanh. Hai thiên tài có dáng dấp của đại đế đối chiến, dần dần càng ngày càng hấp dẫn nhiều người. Rất nhiều đệ tử đã bị loại cũng nhộn nhịp chạy tới quan sát trận chiến giữa hai kẻ thiên tài này.
Đồng thời, tin tức Lâm Huyền sắp trở thành người chiến thắng của cuộc thi trong môn cũng không hề thuyên giảm. Tuy rằng giữa hắn và Đồ Nhất Minh vẫn chưa phân thắng bại, thế nhưng với một vạn bảy ngàn điểm tích lũy trong tay, hắn trở thành người chiến thắng đã là chuyện chắc chắn rồi.
“Đúng là Lâm Huyền rồi!” Trưởng lão tóc bạc tái mét cả mặt. Lâm Huyền xuất thế ngang trời, khiến cho hắn cảm nhận được sự uy hiếp mãnh liệt. Có thể bộc lộ hết tài năng với Phá Phàm Cảnh, trở thành người thắng cuộc của đại hội nội môn, có trời mới biết trong tương lai hắn còn có thể làm ra chuyện gì.
“Cho dù có thật sự là thiên tài đi chăng nữa thì thế nào?” Sắc mặt trưởng lão tóc bạc lại càng thêm âm trầm: “Con đường mà thiên tài phải đi tràn ngập trắc trở, chỉ cần không để ý một chút thôi là có thể sẽ thất bại nửa đường ngay!”
Thành tựu của Lâm Huyền đã vượt xa sự khống chế của hắn, hiện tại, cho dù hắn có muốn cầu hòa đi chăng nữa thì cũng là một chuyện không có khả năng. Nhưng nếu như hắn có thể thật sự buông bỏ thành kiến trong lòng thì hắn nhất định sẽ phát hiện, thật ra mâu thuẫn giữa hắn và Lâm Huyền cũng chỉ là vì hắn muốn bao che cho đệ tử của mình mà thôi. Đây cũng chỉ là một chuyện nhỏ, thế nhưng từ lúc hắn quyết định đè chuyện này xuống thì hắn đã không còn đường lui nữa rồi.
Trên lôi đài, trận chiến giữa hai người đã bắt đầu. Mọi người đứng dưới đài quan sát say sưa, bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới một hồi chiến đấu lại có thể đặc sắc như thế. Bất kể là Lâm Huyền hay Đồ Nhất Minh cũng đều khiến cho bọn họ hiểu được cái gì gọi là vượt qua cực hạn! So sánh với điều ấy, thứ gọi là thực lực của bọn họ thật ra chính là một trò đùa.
“Hắn thật sự chỉ là một võ giả Phá Phàm Cảnh sao?” Dưới đài có người nói với giọng điệu run rẩy.
Đồ Nhất Minh cũng không phải người bình thường gì, nhưng mà cho dù là cường giả Ngự Không Cảnh tầng năm như Đồ Nhất Minh đi chăng nữa thì ở trước mặt Lâm Huyền cũng giống như kẻ tám lạng người nửa cân. Nếu đã vậy thì võ giả bình thường sẽ làm sao nữa đây? Không ai dám tiếp tục suy nghĩ nữa, thực lực của Lâm Huyền giống như đã cho bọn họ thấy một thế giới hoàn toàn mới vậy.
“Tư thế đại đế, đây tuyệt đối là tư thế đại đế!” Vẻ mặt Vương trưởng lão kích động.
Tuy rằng lúc trước, khi Lâm Huyền chiến đấu, bọn họ cũng có chú ý, nhưng lại không có quan sát qua như thế. Mãi đến tận bây giờ bọn họ mới biết được người trẻ tuổi này rốt cuộc đã kinh khủng đến mức nào. Lực chi phối mà hắn phô ra thậm chí còn vượt xa cả đại để trẻ tuổi!
Trên đài, hai người Lâm Huyền không còn kiêng dè chút gì. Thần Đạo Bộ Pháp, Thần Đạo Kiếm Pháp, các loại quy tắc Thần Đạo, Lâm Huyền đã thi triển ra toàn bộ thực lực của mình, công kích của hắn nhanh như thủy triều. Dưới sự công kích mãnh liệt của hắn, Đồ Nhất Minh đương nhiên là có chút không chịu nổi. Đối mặt với Lâm Huyền, hắn liên tiếp tháo chạy. Cho dù là đánh hết sức đi nữa thì vẫn không thể xoay chuyển nghịch cảnh được.
“Thật đáng sợ!” Mọi người ở dưới đài đã hoàn toàn khiếp sợ. Thực lực mà Lâm Huyền biểu hiện ra lúc này, thậm chí đã hoàn toàn vượt qua Đồ Nhất Minh.
Sắc mặt Đồ Nhất Minh cũng có chút khó coi, hắn đã sớm đoán được thực lực của Lâm Huyền rất mạnh, nhưng lại không ngờ hắn có thể mạnh đến như vậy.
Trong trận thí luyện lần trước, tuy rằng hắn cũng đã giao thủ với Lâm Huyền, nhưng là khi đó Lâm Huyền vẫn chưa vận dụng Chân Long Kiếm. Mãi đến lúc này hắn mới biết được kiếm pháp của Lâm Huyền khủng bố đến mức nào. Thực lực của Lâm Huyền cũng không có thay đổi gì, nhưng trong tay hắn là Chân Long Kiếm nên thực lực phô ra càng đáng sợ thêm.
Thần Đạo Kiếm Pháp được thi triển đến cực hạn, lúc Lâm Huyền vung kiếm, dĩ nhiên là có từng trận long ngâm làm bạn. Sau lưng hắn còn xuất hiện bóng hình của Chân Long. Bóng hình Chân Long kia khiến cho Đồ Nhất Minh cảm nhận được áp lực to lớn vô cùng.
“Đã thật!” Đồ Nhất Minh cười to một tiếng, lâu lắm rồi hắn chưa từng trải qua một trận chiến thế này. Đối mặt với Lâm Huyền, rốt cuộc thì hắn cũng đã tìm lại được cảm giác đã từng. Đó là vào đại hội nội môn lần trước, khi ấy hắn vẫn còn rất yếu, cũng đã gặp phải một quái vật tương tự. Lúc đó, ngay cả khi hắn đã dốc toàn lực mà ra tay nhưng vẫn không có cách nào làm gì người nọ. Tuy rằng khi ấy Đồ Nhất Minh đã là người chiến thắng, nhưng chỉ có hắn mới biết sự chênh lệch giữa hắn và người nọ là có bao nhiêu lớn.
“Đây là tư thế của đại đế sao?” Đồ Nhất Minh gầm nhẹ một tiếng. “Các ngươi có thể làm được thì ta cũng có thể làm được!” Dứt lời, hắn đã lập tức cầm binh khí của mình xông lên.
Đó là một cây gậy với toàn thân là màu đen, tràn ngập một vẻ bạo lực. Cũng không biết cây gậy này được chế tạo từ vật liệu gì mà không biết bao nhiêu lần va chạm cùng với Chân Long Kiếm của Lâm Huyền, thế mà ngay cả một chút dấu vết cũng không để lại.
Bản thân cây gậy đã vô cùng nặng nề rồi, hơn nữa còn kết hợp với sức mạnh của Đồ Nhất Minh thì một lực gậy đánh xuống này tất nhiên đâu chỉ có mỗi trọng lượng của gậy thôi? Có điều, ngay cả như vậy rồi mà hắn vẫn không thể làm gì được Lâm Huyền.
Quy tắc tăng cường thêm sức mạnh thân thể, sức mạnh của Lâm Huyền chỉ mạnh không kém hắn. Muốn dùng sức mạnh để giành lấy chiến thắng dường như là một chuyện không có khả năng hoàn thành. Đồ Nhất Minh điên cuồng tiến công, giống như đang phát tiết tâm trạng tràn đầy lửa giận của mình.
“Tất cả mọi người đều cho rằng ta là đệ tử xuất sắc nhất nội môn, nhưng chỉ có ta mới biết khi trước bản thân đã thua thảm cỡ nào. Cùng là sự chênh lệch cảnh giới thật lớn, cùng là cảm giác vô lực phản kháng.” Hai mắt Đồ Nhất Minh đỏ bừng, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Huyền.
“Hắn đã bước một chân vào cảnh giới thứ bảy, nhưng ta lại vẫn đang trải qua chuyện tương tự. Lần này, ta muốn chứng minh bản thân mình. Ta muốn chứng minh rằng ta không phải là vai phụ của các ngươi!” Đồ Nhất Minh nổi giận gầm lên một tiếng rồi bay lên trời, Hỗn Thiết Côn trong tay hắn đánh về phía Lâm Huyền.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!