Tất nhiên có thể nói rằng Vân Quy Tắc là một chiêu phòng ngự mạnh nhất, nhưng mà nó cũng có giới hạn. Khi công kích đạt tới một trình độ nào đó thì cái gọi là phòng ngự mạnh nhất cũng không con tồn tại nữa.
Đúng ngay lúc Lâm Huyền vừa biến mất là Đồ Nhất Minh đã lập tức động thủ. Hỗn Thiết Côn trong tay hắn đánh tới trong nháy mắt, nương theo một tiếng nổ mạnh vang lên, quét ngang toàn bộ lôi đài. Đây chính là phương thức phá giải mà Đồ Nhất Minh đã nghĩ đến, tuy rằng có hơi cồng kềnh nhưng vẫn rất thực dụng.
Dưới đòn tấn công không có sơ suất này, Vân Quy Tắc cũng không có cách nào che chở Lâm Huyền được.
“Uỳnh!”
Một tiếng nổ vang lên, bóng người Lâm Huyền hiện ra. Một tay hắn bắt lấy Hỗn Thiết Côn của Đồ Nhất Minh, cố gắng chống lại sức mạnh khủng bố đang đánh hắn lùi ra ngoài một khoảng cách rất xa kia.
“Ta hy vọng sẽ có một trận quyết đấu đường đường chính chính.” Đồ Nhất Minh lạnh lùng nói. Hắn rút Hỗn Thiết Côn về, khí thế toàn thân đạt tới cực đỉnh, vọt về phía Lâm Huyền.
Đồ Nhất Minh của lúc này phảng phất như đã trúng độc của Tư Đồ Nam vậy, không ngừng vượt qua cực hạn của mình. Nguyên khí của hắn bắt đầu điên cuồng khởi động, mỗi lần bắt đầu khởi động đều khiến cho những người vây xem xung quanh run rẩy một trận. Rốt cuộc thì mọi người cũng hiểu được, thực lực của Đồ Nhất Minh là khủng bố đến nhường nào.
“Lâm Huyền thật sự mạnh đến như vậy sao?” Phía dưới đài có người nhỏ giọng nói thầm. Thực lực của Đồ Nhất Minh đã vượt qua tưởng tượng của mọi người, thế nhưng dường như hắn vẫn chưa thể ép Lâm Huyền xuất ra thực lực chân chính được.
Lâm Huyền gật đầu, Đồ Nhất Minh của bây giờ mới là đối thủ mà hắn muốn.
“Vậy thì đến đây đi.” Khóe miệng Lâm Huyền nhếch lên một tia mỉm cười, lập tức nghênh đón đối thủ.
“Keng keng!” Chân Long Kiếm và Hỗn Thiết Côn va chạm với nhau, âm thanh khủng khiếp khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều nhao nhao bịt lỗ tai lại. Tư Đồ Nam lại càng tệ hơn, thậm chí là bởi vì không chịu nổi thứ âm thanh đinh tai nhức óc kia mà lỗ tai hắn đã chảy ra máu tươi.
Thần Đạo Kiếm Pháp! Lâm Huyền thi triển Thần Đạo Kiếm Pháp đến cực hạn, bóng kiếm đầy trời khiến cho người ta không kịp ứng phó. Ngược lại là Đồ Nhất Minh lại đang từng bước giết tới. Cả hai người, ai cũng không nương tay chút nào, biến trận đấu này trở thành một trận chiến sinh tử thật sự.
“Bọn họ đánh như vậy thật sự không thành vấn đề sao?” Xung quanh có người mở miệng hỏi. Như vậy thì đây đâu phải là lôi đài gì nữa, đây gọi là một màn chém giết thì cũng không quá đáng chút nào. Một khi xông vào đó thì cả cường giả Ngự Không Cảnh cũng có khả năng mất mạng tại chỗ. Chiến đấu như thế này, cho dù là giữa hai người kia đi chăng nữa thì cũng không thể không khiến cho những người xung quanh lo lắng về an nguy của bản thân mình được.
“Có cần phải cưỡng ép chấm dứt trận chiến này không?” Trưởng lão ở bên cạnh mở miệng hỏi. Bất kể là Lâm Huyền hay Đồ Nhất Minh đi nữa thì cả hai cũng đều là đệ tử quý báu của họ. Nếu hai người bị tổn thương bởi chuyện này thì đó thực sự là một mất mát không thể chấp nhận được.
“Yên lặng quan sát tình hình đi.” Vương trưởng lão trầm ngâm thật lâu rồi mới mở miệng nói. Đối với hai người bọn họ, lợi ích mà trận chiến này mang lại cho cả hai là rất lớn, hơn nữa còn có đệ tử vây xem xung quanh, đám đệ tử này cũng sẽ nhận được rất nhiều chỗ tốt từ trong trận chiến lần này.
Đồ Nhất Minh tất nhiên không cần nhiều lời, tuy rằng hắn kém hơn đại đế trẻ tuổi, nhưng mà cái kém này cũng không đáng là bao. Cái khiến cho hắn coi trọng chính là Lâm Huyền! Trải qua một loạt thí luyện này, bây giờ hắn rất muốn biết cực hạn của Lâm Huyền rốt cuộc là ở nơi đâu.
Trên lôi đài, trận chiến giữa hai người đang càng ngày càng trở nên kịch liệt. Trên thân hai người bọn họ đều tràn ngập thương tích, thế nhưng tình thế chiến đấu vẫn không thuyên giảm chút nào. Ngay cả khi Lâm Huyền có Bá Thể Thần Công để bảo vệ thân thể đi chăng nữa thì lúc này cũng không có cách nào đón nhận thương thế khủng khiếp kia.
Còn thương tích trên người Đồ Nhất Minh thì càng nhìn càng thấy rợn người, trong đó, vết thương nặng nhất là ở trước ngực của hắn, bọn họ thậm chí còn có thể nhìn thấy xương trắng âm u bên trong. Đệ tử xung quanh đã không nhìn nổi nữa, bọn họ nhốn nháo vây xung quanh lôi đài, chuẩn bị mạnh mẽ can thiệp trận chiến này.
Chiến đấu đã lâu, cuối cùng thì Đồ Nhất Minh cũng dừng công kích. Hắn vất Hỗn Thiết Côn trong tay xuống mặt đất, lau máu tươi trên mặt một phen rồi nhìn về phía Lâm Huyền rồi nói: “Ta thua. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu, ta vẫn không có bất kỳ phần thắng nào.” Lúc nói ra những lời này, trên mặt hắn tràn ngập vẻ bất đắc dĩ.
“Nhưng mà không phải ta thua vì ngươi, ta thua chính là vì nguyên khí hùng hậu của ngươi!” Hơi thở của Lâm huyền dài, ngay cả hắn với thân là một cường giả Ngự Không Cảnh tầng năm mà cũng không có cách nào so sánh được.
Lâm Huyền cười khẽ một tiếng, cũng không lên tiếng phủ nhận. Trong trận tranh đoạt trường kiếm, hai người bọn họ đã thăm dò rõ ràng về đối phương. Thật ra, thực lực của hai người bọn họ không chênh lệch bao nhiêu, ai cũng không thể thắng ai. Lâm Huyền thi triển hết kỹ năng toàn thân rồi mà vẫn không có cách nào bức cho Đồ Nhất Minh rơi vào bước đường cùng được. Và ngược lại, Đồ Nhất Minh cũng vậy.
Nhưng mà, cũng chính bởi vì hòa như vậy nên người chiến thắng cuối cùng là Lâm Huyền. Nguyên khí vô cấu của Lâm Huyền có thể trực tiếp cắn nuốt linh khí thiên địa xung quanh để bù đắp cho nhu cầu bản thân, đây chính là năng lực mà tất cả các công pháp khác đều không có. Chiến đấu đến bây giờ, nguyên khí trong cơ thể Đồ Nhất Minh đã không còn lại bao nhiêu, nhưng Lâm Huyền vẫn còn dồi dào tinh lực.
“Có điều, ta không muốn trận chiến này lại kết thúc nhanh như vậy được. Dù ta không bằng ngươi, nhưng ta cũng phải chứng minh thực lực của ta. Nếu như không có người tự hào về ta, vậy thì ta sẽ tự hào về chính mình là được rồi!” Đồ Nhất Minh nghiêm túc nhìn Lâm Huyền.
“Vì ngăn cản cước bộ của ngươi ở đại hội nội môn nên ta đã mạnh mẽ áp chế tu vi của bản thân ở Ngự Không Cảnh tầng năm. Bây giờ, ta muốn chứng minh thực lực của mình!” Dứt lời, khí thế trên người hắn bắt đầu điên cuồng gia tăng. Nhiều lần đột phá cực hạn, thực lực của hắn đã sớm không còn như xưa nữa rồi. Nếu như lựa chọn đột phá vào lúc này thì thực lực của hắn sẽ đạt tới một trình độ vô cùng khủng khiếp!
“Trận võ đấu này kết thúc, Lâm Huyền là người chiến thắng cuối cùng!” Vương trưởng lão lập tức mở miệng nói. Ngự Không Cảnh tầng sáu là một ranh giới, Lâm Huyền có thể chiến thắng Đồ Nhất Minh Ngự Không Cảnh tầng năm ở Phá Phàm Cảnh đã là cực hạn rồi. Một khi Đồ Nhất Minh đột phá đến Ngự Không Cảnh tầng sáu thì hắn khó mà tránh khỏi việc không có cách nào khống chế tốt thực lực của mình. Đến lúc đó, e rằng Lâm Huyền sẽ lành ít dữ nhiều.
Vương trưởng lão lập tức bay lên lôi đài, chuẩn bị cưỡng ép chấm dứt trận chiến này. Nhưng mà khí thế của Đồ Nhất Minh vẫn tăng lên như cũ, Lâm Huyền cũng không có chút lơi lỏng nào.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!