Khi Lâm Huyền nhìn thấy khôi giáp này thì không khỏi ngây ngẩn cả người. Đây đâu phải là khôi giáp, đây rõ ràng là một pháo đài thiết giáp đấy chứ!
Áo giáp bình thường không chỉ yêu cầu về độ cứng mà còn có yêu cầu rất cao về tính linh hoạt. Trong chiến đấu cùng cảnh giới, yêu cầu đối với tốc độ thật sự rất khắt khe. Nếu như bởi vì một cái giáp mà khiến cho tốc độ của bản thân giảm xuống thì sẽ mất nhiều hơn được.
Nhưng mà ngược lại, bộ khôi giáp mà Vân Mộng đại đế chế tạo cho Tư Đồ Nam lại có chút khác biệt. Toàn bộ giáp đều được chế tác bằng vàng tinh, toàn thân gần như không có bất cứ nơi nào để trần cả. Chỉ có một mặt nạ trên mắt là được tạo ra bởi các đối tượng pha lê không rõ.
Độc đáo nhất chính là đôi cánh khôi lỗi ở sau lưng áo giáp này, Vân Mộng đại đế đã cải tạo nó lại một chút, hợp thành một thể với bộ giáp hoàn mỹ.
Nhìn pháo đài kiên cường ngay trước mặt này, ngay cả Lâm Huyền cũng có chút trợn mắt há hốc mồm. Lâm Huyền tiến lên phía trước, vận chuyển nguyên khí ròi chọc vào bộ giáp này.
“Coong!” Áo giáp phát ra một tiếng thanh thúy, nhưng lại không để lại bất kỳ dấu vết nào.
“Rắn chắc thật đấy!” Lâm Huyền không khỏi tán thưởng nói.
Tư Đồ Nam ở bên cạnh cười ha ha: “Ta thích, đây chính là bộ giáp mà ta muốn này! Có bộ giáp này rồi thì ta còn lo lắng gì nữa chứ?” Đúng như hắn nói, ngay cả cường giả như Lâm Huyền bây giờ khi gặp phải thì cũng không cách nào phá được nó trong thời gian ngắn. Chỉ cần chống đỡ qua được khoảng thời gian đó thì Tư Đồ Nam sẽ không cần sợ hãi nữa rồi.
“Đừng tự tin mù quáng quá.” Lâm Huyền mở miệng nói. “Tuy rằng có thể nói áo giáp này là vô địch, nhưng nếu ngươi bị người khác bắt giữ thì bọn họ vẫn có rất nhiều biện pháp ép ngươi ra khỏi đó mà thôi.”
Tư Đồ Nam ngầm cười một tiếng rồi gật đầu
Người chiến thắng đại hội nội môn sẽ được đại đế triệu tập rồi tự mình chỉ dạy ba ngày. Nhưng mà lần này Vân Mộng đại đế lại phá lệ, để cho bọn họ ở lại chỗ này gần nửa tháng. Trong nửa tháng này, có đại đế chỉ dạy nên cảnh giới của Lâm Huyền càng lúc càng vững chắc. Trong lúc đó, Đồ Nhất Minh cũng đã từng nhiều lần quyết đấu với Lâm Huyền, nhưng cuôi cùng đều thất bại.
Cùng lúc đó, những người bị trừng phạt đều không không trốn thoát được. Chuyện trưởng lão tóc bạc chèn ép Lâm Huyền và cố gắng khống chế kết quả đại hội nội môn đã bị vạch trần ra ngoài. Hơn nữa, thêm những việc mà hắn đã làm trước kia, cân nhắc lại các tội, hắn đã trực tiếp bị tước bỏ thân phận trưởng lão, hơn nữa còn bị phạt năm năm trong cửa. Đối với một người Cường Giả Cảnh thứ bảy mà nói thì thời gian năm năm cũng không tính là quá dài. Thế nhưng tất cả mọi người đều biết hình phạt chân chính không phải là cái năm năm này, mà chính là thái độ của đại đế đối với vụ việc lần này.
Lần đầu tiên từ khi Chí Tôn điện đường được thành lập đến nay có chuyện một trưởng lão bị cách chức bởi vì một đệ tử nào đó. Về phần trong đó có rốt cuộc có ý nghĩa gì thì ai cũng nhìn ra rồi.
“Lâm huynh, ngươi có tính toán gì rồi?” Đồ Nhất Minh mở miệng hỏi.
Lâm Huyền cười khẽ: “Đi Bát Hoang Thập Địa xem một chút.” Thời gian hắn ở chỗ này cũng không ngắn, trải qua lần huấn luyện này, cảnh giới của hắn đã vững chắc hơn rồi.
Bây giờ đã có lý thuyết, cũng nên đi thực hành đi thôi. Bát Hoang Thập Địa tất nhiên chính là nơi tốt nhất để đi.
Trên mặt Đồ Nhất Minh tràn đầy ước ao, hắn cũng rất muốn đi xem cùng với Lâm Huyền, nhưng khổ nỗi hắn lại không có cách nào rời khỏi đảo Phù Không. Dựa theo lời Vân Mộng đại đế nói, sự chênh lệch giữa hắn và Lâm Huyền là rất lớn. Nếu như tài năng không có đủ, vậy thì phải bổ sung bằng siêng năng mà thôi.
“Nguy hiểm ở Bát Hoang Thập Địa tầng tầng lớp lớp, Lâm huynh phải cẩn thận. Chờ sau khi ngươi trở về, chúng ta lại quyết đấu một lần nữa!” Nói rồi hắn nặng nề vỗ vỗ vai Lâm Huyền.
“Còn ngươi thì sao?” Đồ Nhất Minh lại nhìn về phía Tư Đồ Nam.
Tư Đồ Nam cười khà khà: “Con người ta không có thiên phú gì, cho nên ta chuẩn bị đi rèn luyện cùng với Lâm Huyền luôn. Nói không chừng, đến lúc gặp lại thì ngươi cũng không phải là đối thủ của ta đâu.”
Đồ Nhất Minh gật đầu. Hai người Lâm Huyền cáo từ Vân Mộng đại đế rồi rời khỏi đảo Phù Không.
“Nếu muốn đi ra ngoài rèn luyện, vậy hay là dạo một vòng đại điện nhiệm vụ trước đi.” Tư Đồ Nam đề nghị. Lâm Huyền gật đầu, mang theo hắn trực tiếp bay tới đại điện nhiệm vụ.
“Lâm Huyền?” Vừa mới đi vào đại điện nhiệm vụ là bọn họ đã lập tức nghe được một giọng nói kinh hỉ, người này không ai khác chính là Sở Mộc.
“Ngươi bây giờ chính là đệ tử giàu có nhất rồi, sao lại còn phải làm nhiệm vụ nữa vậy?” Sở Mộc cười nói.
Mọi người xung quanh nhao nhao nhìn tới với ánh mắt hâm mộ, Lâm Huyền chém được hai mươi vạn tông môn cống hiến ở đại hội nội môn giờ đây đã trở thành một truyền thuyết.
“Ha ha, Lâm tiểu tử chính là người biết sống đó, hắn không làm được chuyện miệng ăn núi lở đâu.” Tư Đồ Nam ở bên cạnh cười khinh khỉnh nói.
“Nam nhân có tiền, có thực lực cũng không dễ tìm mà…” Sở Mộc đỏ mặt, cúi đầu không dám nhìn Lâm Huyền.
Lâm Huyền trừng mắt nhìn Tư Đồ Nam một cái, lúc này mới mở miệng nói: “Ta muốn đi Bát Hoang Thập Địa để rèn luyện một phen, thuận tiện đến đây xem xem có nhiệm vụ thích hợp nào không.”
Sở Mộc trầm tư một lát rồi gật gật đầu: “Với thực lực bây giờ của ngươi, đúng là có một cái rất thích hợp với ngươi. Trưởng lão luyện đan muốn một viên nội đan của Mãng Vương, tông môn cống hiến được thưởng là hai vạn điểm.”
Hai vạn điểm đống góp, điều này thực sự rất hấp dẫn, nhưng mà mọi người cũng hiểu được, tương ứng với nó chính là độ khó của nhiệm vụ khủng bố kia. Cũng chính là vì vậy nên nhiệm vụ này đã được công bố rất lâu rồi, nhưng mãi mà vẫn không có ai nhận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!