Cơ gia có vô số chi nhánh, sở dĩ còn truyền thừa đến hôm nay là nhờ lão tổ che chở. Lão tổ một khi vẫn lạc, các chi nhánh khắp nơi, hàng trăm ngàn con cháu sẽ bị diệt sạch.
Ngươi cũng là đệ tử Cơ gia, cầu xin ngươi, cầu xin ngươi nói giúp! Chuyện hôm nay hoàn toàn là lỗi của ta. Ta tham lam, muốn lợi dụng ngươi để liên hôn. Muốn giết thì giết ta! Lão tổ không thể chết, Tử Hà, ta xin ngươi…"
Đến lúc này, Cơ Phát lại bộc lộ sự gánh vác của một gia chủ. Vì gia tộc, ông ta có thể quỳ lạy hậu bối, thậm chí bỏ mạng cũng không tiếc.
Tâm trạng của Cơ Tử Hà rất phức tạp. Nàng đã rất thất vọng với Cơ gia, nhưng nói cho cùng, trong người nàng vẫn chảy huyết mạch Cơ gia. Bảo nàng trơ mắt nhìn cả Cơ gia diệt vong thì không nỡ.
Nàng cũng biết Cơ Phát không nói sai. Lão tổ Cơ gia Thần Giới mà vẫn lạc, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến các chi nhánh Cơ gia Hạ Giới.
Nàng không còn tình cảm với Cơ gia Thần Giới, nhưng với Cơ gia xuất thân từ tiên giới, nàng vẫn còn tình cảm, đó mới là nhà của nàng.
Trong tình thế ấy, Cơ Tử Hà quay sang nhìn tiểu sư đệ Dương Bách Xuyên: "Tiểu sư đệ, có thể tha cho hắn không?"
"Nghe tỷ." Dương Bách Xuyên đáp.
Trong lòng hắn, sư tỷ quan trọng hơn tất cả. Hắn cũng hiểu nhân quả trong đó, không muốn sư tỷ khó xử.
"Cảm ơn." Cơ Tử Hà áy náy nói.
Nàng quay lại nhìn Cơ Phát, từng chữ rành rọt: "Từ hôm nay, ta và Cơ gia không còn liên quan gì nữa. Nếu sau này Cơ gia dám đối địch với Vân Môn Thần Cảnh thì đích thân ta sẽ ra tay.”
"Cảm ơn." Cơ Phát cúi đầu cảm tạ, cuối cùng cũng thở ra được. Cuối cùng cũng giữ được lão tổ. Chỉ cần lão tổ còn sống, Cơ gia chưa sụp. Vết thương rồi cũng có ngày hồi phục.
Còn chuyện đối địch với Dương Bách Xuyên mà Cơ Tử Hà nhắc tới, sau biến cố này, ông ta không dám nữa, cũng chẳng cần thiết. Cường giả sau lưng Dương Bách Xuyên quá nhiều, Cơ gia không chọc nổi.
"Tiểu sư đệ, chúng ta đi thôi." Cơ Tử Hà nói.
Dương Bách Xuyên gật đầu: "Ừ."
Hắn đã yếu lả, thương thế nặng, cũng cần đi chữa trị.
Hắn nhìn Thải Thần nương nương: "Nương nương, chúng ta đi thôi."
"Xác định không giết nữa?" Thải Thần nương nương cười hỏi.
"Không giết." Dương Bách Xuyên lắc đầu.
"Cũng được. Dù sao lão tổ Cơ gia trong mấy vạn năm tới đừng hòng tìm ngươi gây phiền." Nàng cười khẽ.
“Thật không ngờ ngươi cũng là một tên si tình. Đi thôi.”
Dứt lời, Thải Thần nương nương phất tay. Thất Thải Thần Quang lóe lên, ngay sau đó Dương Bách Xuyên và Cơ Tử Hà đã biến mất.
"Phù!”
Trên quảng trường Cơ gia, Cửu Lê Huyền Dương phun ra một ngụm trọc khí. Hắn ta cũng sợ đến tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Từ khi nữ cường giả kia xuất hiện, hắn ta không dám thở.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!