Trên chín tầng trời, giữa biển mây lành cuộn trào, Dương Bách Xuyên gắng gượng đè cơn khí huyết cuồn cuộn trong người rồi nói với Thải Thần nương nương.
"Nương nương, tìm chỗ đáp xuống đi. Ta cần chữa thương."
"Ráng chịu. Ta đưa ngươi về." Thải Thần nương nương phất tay, cổng không gian lập tức mở ra, cuốn cả Dương Bách Xuyên lẫn Cơ Tử Hà vào trong.
Chừng ba giây, bọn họ đã xuất hiện ngay tại Vân Môn Thần Cảnh.
"Đi chữa thương đi."
Thải Thần nương nương tiện tay quăng Dương Bách Xuyên xuống trước đại điện tầng thứ chín. Trước khi rời đi, nàng còn ném lại một câu, giọng vừa lạnh vừa bực.
"Cái này cho ngươi. Dám đánh một trận với Hợp Đạo nhất trọng cũng coi như có chút gan. Nhưng ta vẫn phải nói một câu, sau này đừng có ngu như thế. Tu vi của ngươi chưa luyện tới Thiên Đạo ngũ trọng hoặc chưa bước vào Hợp Đạo thì đừng chạm vào cường giả Hợp Đạo. Đụng vào là tự tìm chết. Mấy chuyện kiểu này đừng đến làm phiền ta nữa."
Dứt lời, nàng ném một bình đan dược cho Dương Bách Xuyên rồi quay lưng đi thẳng, không thèm ngoái đầu.
"Cảm ơn nương nương." Dương Bách Xuyên chắp tay hành lễ. Hắn hiểu rõ, lần này nếu vị đại lão kia không xuất hiện, e rằng hắn đã thật sự bị lão tổ Cơ gia giết chết.
Dĩ nhiên, hắn cũng có thể trốn vào bình Càn Khôn. Nhưng làm vậy sẽ lộ bình Càn Khôn, với hắn còn nguy hiểm hơn. Hơn nữa cũng không cứu được sư tỷ.
"Khỏi. Sau này bớt làm phiền ta là được. Ngươi đúng là cái đồ chuyên đi rước họa."
Từ chân trời, giọng nói của Thải Thần nương nương văng vẳng vọng lại.
"Sư đệ, vị đó là ai?" Cơ Tử Hà cũng vội hành lễ theo rồi quay sang hỏi. Nàng chưa từng gặp Thải Thần nương nương.
Dương Bách Xuyên: "Đỡ ta vào đại điện trước đã. Ta vừa chữa thương vừa nói. Đó là Thải Thần nương nương. Sau này ta sẽ kể cho tỷ."
Hai người vừa nói vừa bước vào Thần Điện Càn Khôn, tiến thẳng tới đại điện tầng thứ chín. Dương Bách Xuyên lập tức bắt đầu chữa thương, tĩnh tọa khôi phục.
Thời gian trôi trong tu luyện nhanh đến đáng sợ.
Tính ra, thời điểm Chư Thần Vực mở ra đã không còn tới năm trăm năm.
Hơn bốn trăm năm sau, Dương Bách Xuyên mới mở mắt. Thương thế đã khỏi hẳn.
Tu vi của hắn cũng tiến thêm một bước, đạt tới Thiên Đạo quy tắc tam trọng đại viên mãn. Bước kế tiếp là Thiên Đạo tứ trọng, xem ra cũng không xa nữa.
Sự tinh tiến ấy có liên quan trực tiếp tới trận chiến với lão tổ Cơ gia. Đánh với cường giả vốn là một lần tôi luyện cực hạn. Chỉ cần còn trụ được, ắt sẽ có thu hoạch, có thể cảm nhận uy thế Đại Đạo của đối thủ, rồi trong áp lực mà ép bản thân bứt lên.
Nhưng phần lớn người không trụ nổi dưới tay cường giả, cuối cùng đều bị giết chết.
Hắn xem như may mắn.
Theo lẽ thường, thương thế của hắn không thể hồi phục nhanh như vậy, tu vi cũng khó mà tiến mạnh.
Tất cả nhờ viên thần đan mà Thải Thần nương nương tặng. Không rõ đó là thần đan chữa thương loại gì, chỉ biết sau khi hắn nuốt vào rồi luyện hóa, vết thương trong người sạch sẽ như chưa từng có, tu vi cũng thuận thế nhích lên.
Càng tiếp xúc, Dương Bách Xuyên càng nhìn không thấu vị nương nương đại lão kia. Hắn không biết thực lực của nàng đã khôi phục tới đỉnh phong hay chưa. Hắn chỉ biết một điều, nàng có thể một chiêu nghiền nát lão tổ Cơ gia. Vậy thì dù chưa về đỉnh phong, trong cấp bậc Hợp Đạo cũng tuyệt đối thuộc hàng cao giai.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!