Nghe Cẩu Nhất Vĩ nói vậy, Trương Uyển Thanh thật sự có khổ cũng chẳng biết than với ai.
Đúng là tối nay Tào Khôn, từ ăn nói, cử chỉ đến cách đối nhân xử thế, quả thật đều rất đúng mực.
Nhưng, Tào Khôn của tối qua đâu có như thế!
Tào Khôn tối qua, đúng là một con súc sinh!
Cô suýt nữa đã bị hắn hành cho chết luôn rồi!
Nếu tối qua mình thật sự chết theo cái kiểu đó, Trương Uyển Thanh không dám tưởng tượng nổi, phải nhục nhã đến mức nào chứ!
Một người phụ nữ, mà lại bị một thằng đàn ông...
Chỉ nghĩ đến thôi, cô đã đoán được, hễ là phụ nữ nghe thấy cái kiểu chết ấy, ai nấy cũng sẽ vừa bịt miệng vừa cười đến phát điên mà chế nhạo cô.
Một người phụ nữ, mà lại... đúng là phế vật, vô dụng đến cực điểm!
Trời đất ơi!
Trên đời sao lại có loại phụ nữ phế vật đến mức đó được chứ?
Nếu chuyện này mà lan ra ngoài, Trương Uyển Thanh đoán chắc bản thân sẽ trở thành trò cười trong miệng toàn bộ phụ nữ Hải Thành.
Đúng là chết cũng chết trong nhục nhã tột cùng!
Thế mà những chuyện này cô lại không thể nói với Cẩu Nhất Vĩ được.
"Thật ra thì, anh ta cũng chẳng làm em khó chịu chỗ nào." Trương Uyển Thanh chu môi: "Chỉ là... không biết tại sao, em cứ thấy người như Tào Khôn rất nguy hiểm, tốt nhất là mình đừng tiếp xúc thân thiết với anh ta quá, được không?"
Nhìn dáng vẻ Trương Uyển Thanh van nài mình, Cẩu Nhất Vĩ khó xử nói:
"Bảo bối, mình không thể chỉ dựa vào cảm giác mà quyết định như vậy được."
"Thật đấy, em không hiểu nổi đường dây của Tào Khôn có ý nghĩa thế nào đâu."
"Nếu bám được vào đường dây này, nói chắc chắn có thể một bước bay lên thì anh không dám cam đoan, nhưng ít nhất, đến lúc mấu chốt, người ta thật sự cứu được mạng của mình!"
"Với lại, có một chuyện anh phải chỉnh lại em. Vừa rồi em nói, mình không cần rửa trắng nữa, đã rửa trắng rồi, đúng không."
"Giờ anh phải sửa, là mình không cần rửa trắng nữa, nhưng không có nghĩa là mình không còn rắc rối khác."
"Lúc tối em đi nạp tiền, anh cũng không biết Tào Khôn là cố ý hay vô tình, nhưng anh ta có nói với anh một đoạn như thế này."
"Anh bảo, Dương Tam Đao đúng là vận khí không tệ, vốn dĩ muốn rửa trắng lên bờ cực kỳ khó, kết quả một vụ nổ, trực tiếp giúp hắn quét sạch hết trở ngại trên con đường lên bờ."
"Em đoán xem Tào Khôn trả lời thế nào."
"Tào Khôn nói, người chịu cố gắng thì vận khí sẽ không đến nỗi quá tệ, anh chỉ cần cố gắng như Dương Tam Đao, cũng có thể nhận được vận may tốt như hắn ta."
"Thế thì ý của anh ta là gì?"
"Là ám chỉ bên anh cũng có một phiền toái lớn giống Dương Tam Đao, hay là nói, chỉ cần anh đưa ra đủ phỉnh, anh ta cũng có thể giúp anh giải quyết phiền phức?"
Cái này thì...
Trương Uyển Thanh kinh ngạc nhìn Cẩu Nhất Vĩ:
"Anh ta còn nói mấy câu như thế à?"
Cẩu Nhất Vĩ gật đầu:
"Nói thật, nói ngay lúc anh bảo em đi nạp tiền ấy. Chỉ là, đến giờ anh vẫn nghĩ không ra, rốt cuộc câu đó của anh ta có ý là cái nào."
Trương Uyển Thanh trầm ngâm một lúc, rồi nói:
"Không thể nào là bên mình có phiền toái lớn chứ, bên mình thì có phiền toái lớn gì đâu, bây giờ đều là làm ăn sạch sẽ, chuyện phạm pháp thì chẳng dính cái nào."
"Chưa chắc." Cẩu Nhất Vĩ nói: "Phiền toái chưa chắc đã đến từ làm ăn, giống như tên Từ Chính Lương ấy, nếu không phải Tào Khôn nhắc, hai đứa mình thật sự không biết lúc nào sẽ ngã nhào vì hắn ta."
Trương Uyển Thanh nghĩ nghĩ, khẽ nhíu mày:
"Anh nói thế thì cũng có lý. Hay là, ngày mai mình mời Tào Khôn đến nhà ăn bữa cơm?"
"Không, mai thì không được." Cẩu Nhất Vĩ nói: "Ngày mai Tào Khôn phải đến chỗ Dương Tam Đao."
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!