Haizz!
Lòng dạ đàn bà, đúng là khó đoán!
...
Sáng hôm sau, chín giờ!
Trong quán bar Đế Vương, một cảnh tượng quen thuộc lại được tái hiện.
Chín người trong bộ phận quản lý của quán bar Đế Vương, dưới sự thúc giục của tổng giám đốc Lưu Hồng, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, xếp thành một hàng.
Lần trước, Dương Tam Đao nạp vào quán bar Đế Vương năm trăm triệu tệ, Lưu Hồng, Tào Khôn và đám quản lý của quán bar Đế Vương đã mở một buổi tiệc ăn mừng, trải qua một buổi tụ bạ hoang đường khó mà miêu tả nổi.
Còn hôm qua, Cẩu Nhất Vĩ nạp đến một tỷ tệ, càng phải mở tiệc ăn mừng chứ.
Thế là, lại thêm một buổi tụ bạ không tiện nói rõ ràng nữa diễn ra.
Đối diện với ánh mắt quét ngang của Lưu Hồng, đám nữ quản lý, từng người từng người đều cười toe toét.
Lưu Hồng khẽ trợn trắng mắt, cười nói:
"Được rồi, đâu phải lần đầu nữa, lần này tôi không dặn mấy cô nữa."
"Vẫn như lần trước, tiền mua thuốc không thanh toán, thích mua thì mua, thích uống thì uống. Tan họp đi, từng đứa mau mau về nhà tìm chồng mà giải thích đi."
Một người phụ nữ tóc dài uốn sóng to cười hề hề nói:
"Giải thích cái rắm ấy, bà đây cầm tiền thưởng mười vạn tệ vung vào mặt nó, bảo nó quỳ xuống hầu hạ, nó còn phải ngoan ngoãn quỳ xuống cho xem!"
Tối qua không chỉ lại có một buổi tụ bạ náo nhiệt y hệt lần trước, Tào Khôn còn bảo Lưu Hồng phát cho mỗi người bọn họ mười vạn tệ tiền thưởng.
Dù sao thì mọi người cũng làm công cho anh ta, thành tích tốt, nên thưởng là phải thưởng. Tuy mười tỷ tiền nạp hội viên này chẳng liên quan mấy đến các cô.
Nhưng tụ tập ăn uống với các cô, chơi đùa thì lại rất vui.
Coi như mỗi người được mười vạn tiền boa vậy.
"Chuẩn luôn!"
Lời nói hống hách của người phụ nữ tóc uốn sóng to lập tức nhận được sự tán đồng của mấy chị em còn lại.
"Có gì mà phải giải thích, tiền thưởng mười vạn tệ tôi vác về nhà cả rồi, tôi không về nhà ngủ một đêm thì làm sao?"
"Đúng rồi, có giỏi thì để chồng tôi cũng mang mười vạn tệ tiền thưởng về đi. Nó mà cũng mang nổi mười vạn tệ về, đừng nói một ngày không về nhà, ba ngày không vác mặt về, tôi cũng chẳng thèm hỏi."
Nghe đám phụ nữ trước mặt nói chuyện, Lưu Hồng vừa cười vừa cắt ngang:
"Rồi rồi, xem mấy cô kiêu chưa kìa, đuôi sắp dựng lên trời rồi. Đến lúc phát thưởng nửa năm với thưởng cuối năm, chẳng phải mấy cô cưỡi thẳng lên mặt chồng, đè đầu nó mà bón hành luôn à?"
"Được rồi, đừng có phách lối nữa, mau về nhà nghỉ đi, ngủ cho đã một giấc, tối còn phải đi làm đấy."
Nói vài câu xong, Lưu Hồng đã cho Tiểu Liên mấy người lần lượt giải tán. Đúng lúc cô chuẩn bị lên lầu.
Đột nhiên, trên cầu thang, Tào Khôn mặc một bộ vest màu lam đậm cắt may chỉnh tề, thắt một chiếc cà vạt đen, đi đôi giày da sáng bóng, bước từng bước vững vàng xuống dưới.
Thấy cảnh này, mắt Lưu Hồng sáng rực lên.
Wow!
Tên đàn ông chết tiệt này mặc vest lên đúng là đẹp trai kinh người!
Vì biết hôm nay Tào Khôn phải đi dự tang lễ cho anh em của Dương Tam Đao.
Nên tối qua, Lưu Hồng đã bảo người đi mua cho anh ta một bộ vest như vậy.
Dù không phải đồ may đo, cũng không trông mong là hợp đến mức nào, nhưng không địch lại được thân hình Tào Khôn quá chuẩn.
Tào Khôn mặc vest vào, đường nét cơ thể đàn ông càng nổi rõ, cả người trông càng thẳng tắp, có dáng, cao ráo và cân đối hơn.
Thậm chí còn toát lên vẻ thành thục, trầm ổn, có nội hàm hơn hẳn.
Lưu Hồng cười híp mắt nhìn Tào Khôn đang đi xuống, ngắm nghía:
"Tặc tặc tặc, đúng là người đẹp vì lụa, ngựa tốt vì yên, ăn vận thế này cái khí chất lên hẳn, trông không giống du thủ du thực nữa rồi."
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!