Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 

 Tiễn đi Tần lão, Tiêu Nhuận Phương nhìn thoáng qua bí thư. 

 Bí thư không nhịn được thở dài: 

 - Chủ nhiệm, Trần Thương đã tắt máy hơn ba giờ... 

 Tiêu Nhuận Phương lập tức sửng sốt một chút! 

 Tắt máy... Thì tắt máy đi! 

 Nếu liên hệ được thì Tiêu Nhuận Phương cũng không biết nên nói gì. 

 - Ừm, không cần gọi điện thoại, để cậu ta an tâm thực hiện phẫu thuật đi. 

 Bí thư gật đầu. 

 Trong lúc nói chuyện, hai người đi về văn phòng. 

 Chẳng qua, lúc này, di động của Tiêu Nhuận Phương vang lên. 

 Nghe thấy chuông điện thoại vang, Tiêu Nhuận Phương cảm thấy một trận đau đầu. 

 Không phải là lại là việc của Trần Thương chứ? 

 Vừa thấy hiển thị tên người gọi là Tào Ngu, lúc này Tiếu Nhuận Phương mới nhận cuộc gọi. 

 Tào Ngu cười khổ một tiếng: 

 - Chủ nhiệm Tiếu, có thể nói chuyện được không? 

 Tiếu Nhuận Phương gật đầu, nhìn xung quanh chỉ có bí thư: 

 - Ừ, có thể, bộ trưởng Tào, có chuyện gì vậy? 

 Tào Ngu: 

 - Còn chưa liên hệ được Trần Thương à? Thầy của tôi, Bốc lão tiên sinh tới tìm tôi, nói về việc của Trần Thương. 

 - Sau đó... Ông ấy tự mình đi tìm Đàm lão tiên sinh! 

 Tiếu Nhuận Phương lập tức sửng sốt! 

 Thầy của Tào Ngu, Bốc lão tiên sinh, đó chính là “bảo vật của quốc gia”! 

 Ông ấy cũng tự mình tới... 

 Lần này, Tiếu Nhuận Phương thật sự trợn tròn mắt. 

 Một việc mà Tiếu Nhuận Phương cảm thấy chỉ là việc nhỏ không đáng kể “có thể có, có thể không”, tại sao lại gây chú ý lớn như vậy? 

 Tiếu Nhuận Phương không nhịn được nói: 

 - Tần lão đại tướng mới rời khỏi, ông muốn Trần Thương làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe của ông ấy. 

 Tào Ngu lập tức im lặng. 

 Lần này to chuyện rồi! 

 Đây là muốn làm cho tất cả mọi người đều biết à? 

 Bản thân Tào Ngu cảm thấy “nghĩ mà sợ”! 

 Chỉ là chút việc nhỏ thôi mà? 

 Cúp điện thoại. 

 Lúc này, hai người ngược lại đã bình tĩnh hơn rất nhiều. 

 Họ cẩn thận ngẫm nghĩ, sau đó cũng hiểu được là chuyện như thế nào. 

 Quả thật, việc này cũng không lớn. 

 Nhưng cẩn thận ngẫm lại, tại sao những người này nguyện ý đứng ra “chống lưng” cho Trần Thương chứ? 

 Tại sao ngay cả Tần lão và Bốc lão tiên sinh cũng đứng ra? 

 Chẳng lẽ thật là họ nguyện ý làm người ra mặt à? 

 Đương nhiên không phải! 

 Tại sao các chủ nhiệm sôi nổi nguyện ý xin đình công vì Trần Thương. 

 Chẳng lẽ chỉ là dựa vào nhiệt huyết à? 

 Đương nhiên cũng không phải! 

 Nói trắng ra là, những người này đều là thấy được tiềm lực và năng lực của Trần Thương! 

 Là con người ai không sợ chết? 

 Người già rồi sợ nhất cái gì? 

 Hiện tại năng lực mà Trần Thương biểu hiện ra ngoài đã đủ để cho những đại lão này động tâm. 

 Những người này, họ sống lâu một ngày, chính là thêm một ngày có giá trị! 

 Bất kể là đối với gia tộc hay là đối với tổ quốc, sự tồn tại của họ đều là không thể thiếu. 

 Mà Trần Thương mới 30 tuổi, hiện tại anh đã có tài năng như thế, tương lai của anh sẽ như thế nào? 

 Nghĩ đến đây, Tiếu Nhuận Phương và Tào Ngu ngược lại đã cảm thấy thoải mái. 

 Khó trách như thế! 

 Lý ra nên như thế! 

 … 

 … 

 Tần Trấn Hoành nhìn Tần lão ngồi bên cạnh, không nhịn được nói: 

 - Cha, Trần Thương... 

 Tần lão híp mắt: 

 - Con cảm thấy cha để ý cậu ta quá mức phải không? 

 Tần Trấn Hoành gật đầu. 

 Tần lão khẽ lắc đầu: 

 - Cùng là hỗ trợ, nhưng “đưa than trong ngày tuyết” và “dệt hoa trên gấm” lại không giống nhau! 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận