Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 Trong lúc Trần Thương phẫu thuật. 

 Mọi chuyện cứ vô thanh vô tức đã kết thúc như vậy. 

 Mà lúc này, Đàm Chính Dương trực tiếp trở về nhà, ngồi ở trên sô pha, sắc mặt âm trầm. 

 Thông báo cách chức đột ngột làm cho anh mãi không kịp phản ứng lại! 

 Nếu không phải Trần Thương lâm thời được nhâm mệnh làm “Tổng biên tập danh dự” thì bây giờ Đàm Chính Dương đều là không hiểu ra sao. 

 Nhưng... 

 Anh có một chút không hiểu, vì sao Trần Thương lại có năng lực lớn như vậy chứ? 

 Đàm Chính Dương tức giận thì tức giận, nhưng anh cũng không ngốc. 

 Tuy Trần Thương lợi hại, là người xuất sắc trong thế hệ trẻ. 

 Nhưng cậu ta có thể sánh bằng với cha của mình à? 

 Thậm chí, cậu ta có thể sánh bằng với bản thân mình à? 

 Đàm Chính Dương lại vô năng như thế nào, nhưng “không có công lao cũng có khổ lao”! 

 Anh làm việc trong hệ thống lâu như vậy, nhưng lại trực tiếp bị cách chức như vậy? 

 Ngẫm lại anh cảm thấy hơi nghẹn khuất. 

 Tiếu Nhuận Phương một chút cũng không nể mặt cha của mình à? 

 Tuy anh cũng biết sau khi cách chức còn sẽ có cơ hội khác, nhưng... Loại chuyện phê bình sai lầm của anh trong hội nghị chuyên môn, sau đó trực tiếp cách chức làm cho anh cảm thấy hơi khó hiểu. 

 Tiếu Nhuận Phương thật sự nhẫn tâm ra tay được? 

 Chính ngay lúc này, tiếng đập cửa vang lên. 

 Đàm Chính Dương đứng dậy ra mở cửa phòng, thấy cha của mình cùng với trợ lý đi tới cửa. 

 Thấy cha của mình, bản năng ánh mắt của Đàm Chính Dương sáng lên. 

 - Cha, sao cha lại tới đây? 

 Năm nay, Đàm Kế Sơn đã 85 tuổi, tóc đã sớm rụng hết, ngày thường luôn thích mang theo một cái mũ. 

 Đàm Kế Sơn cũng không hé răng, âm trầm đi vào phòng. 

 Ngồi ở trên sô pha cũng không nói lời nào, đôi mắt nhìn chằm chằm Đàm Chính Dương. 

 Nhìn chằm chằm khiến cho Đàm Chính Dương cảm thấy vô cùng chột dạ! 

 - Cha... Con... 

 Đàm Kế Sơn cuối cùng thở dài một hơi thật dài: 

 - Con đi xin lỗi Trần Thương đi. 

 Sắc mặt Đàm Chính Dương lập tức biến đổi! 

 Anh biết cha sẽ phê bình anh, thậm chí sẽ tự trách khuyết thiếu dạy dỗ anh. 

 Nhưng... 

 Anh duy nhất không ngờ chính là cha sẽ yêu cầu anh đi xin lỗi. 

 Xin lỗi Trần Thương? 

 Chuyện này không thể nào! 

 Dựa vào cái gì? 

 Bản thân anh còn không biết ai nên xin lỗi chính mình nữa! 

 Anh đã làm gì sai? 

 Kết quả là anh bị cách chức, tất cả thành tích lấy được trong ba năm nay đều biến thành thành tích của Trần Thương, anh phải tìm ai nói rõ lí lẽ đây? 

 Ngay lập tức, Đàm Chính Dương trừng lớn đôi mắt, giận dữ nói. 

 - Dựa vào cái gì? Vì cái gì? 

 - Cha, là con của cha, là con bị mất chức! Con là người ta bị hại, tại sao bắt con phải xin lỗi? 

 Đàm Kế Sơn nhìn Đàm Chính Dương, nói ra từng câu từng chữ: 

 - Bởi vì con không bằng cậu ta, cho nên chính là con sai, bởi vì con sai rồi, cho nên yêu cầu con đi xin lỗi. 

 Đàm Chính Dương bị những lời này làm cho sững sờ. 

 Anh hô hấp dồn dập, bộ ngực phập phồng. 

 Anh hơn 50 tuổi, không phải anh không hiểu những việc này. 

 Cha nói rất đúng, anh sai rồi, không phải bởi vì anh phạm sai lầm bao lớn, mà là bởi vì Trần Thương giỏi hơn anh quá nhiều, sai lầm của anh lại càng lớn. 

 Nhưng... 

 Anh không bằng cậu ta? 

 Những lời này làm cho Đàm Chính Dương hơn 50 tuổi lần đầu tiên cảm thấy chịu khuất nhục. 

 Người hơn 50 tuổi không bằng một bác sĩ tiến tu! 

 (DG: “tiến tu” giống như “học tại chức” ở Việt Nam) 

 Điều này khiến cho anh nhất thời không còn lời nào để nói! 

 Đàm Kế Sơn nói xong, bỏ thêm một câu: 

 - Nếu con không có dũng khí đi xin lỗi thì cha đi với con, hoặc cha đi thay con đều có thể. 

 Đàm Chính Dương nghe thấy lời này thì trực tiếp đứng dậy, đỏ mặt nói: 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận