Rầm!
Tai bị cắt đứt, Trần Hùng bị cũng đánh bay bật về sau.
Cái gì?
Hai người chỉ quyết đấu trong một chiêu, Trần Hùng đã bị đánh bay, ngay cả tai cũng bị cắt mất.
Nói cắt là cắt, không hề nương tay!
Những người còn lại nhìn nhau, ai nấy đều vô cùng kinh hãi nhưng ngay sau đó đã trở nên phẫn nộ.
“Giúp ma đầu thì chính là yêu nữ!”
Uông Côn gào lên, thoắt cái liền tung cú đấm về phía Linh Hồ Uyển Nhi.
Linh Hồ Uyển Nhi không hề sợ hãi. Hai tên đệ tử Lăng Tiêu Sơn mà thôi.
Thực lực của Lăng Tiêu Sơn còn không nằm trong cửu môn bát tông, thậm chí trước kia Linh Hồ Uyển Nhi còn chưa từng nghe về chúng.
Rầm!
Nắm đấm của Uông Côn chạm vào bàn tay Linh Hồ Uyển Nhi, hai người đều chấn động.
Thực lực của Uông Côn cao hơn Trần Hùng rất nhiều. Linh Hồ Uyển Nhi hét lên một tiếng, hai tay nhanh chóng vung lên, nhất thời đâu đâu cũng là những cánh tay ảo ảnh khiến người ta không nhìn rõ đâu mới là thật.
Bốp!
Một âm thanh vang lên, Uông Côn bị Linh Hồ Uyển Nhi vả trúng, cả người lảo đảo suýt thì ngã xuống.
Nhưng khi hắn hoàn hồn lại thì một bàn tay lại đập lên vai hắn, theo một tiếng vang lớn, Uông Côn bị đánh bay ra.
“A…”
Sau khi bị đánh bay, Uông Côn cuối cùng không nhịn được mà kêu lên đau đớn.
Cánh tay của hắn bị Linh Hồ Uyển Nhi đánh cho trật khớp, không rõ có gãy xương hay không nhưng cơn đau đớn khiến hắn gào lên.
Tốc độ quá nhanh, chỉ trong chớp mắt hai đệ tử của Lăng Tiêu Sơn đã bị Linh Hồ Uyển Nhi đánh bại.
Ai nấy cũng lộ vẻ kinh hãi, người phụ nữ xinh đẹp này sao lại mạnh như vậy?
“Còn ai muốn xông lên nữa không?”, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn đám người, hờ hững nói.
Không ai lên tiếng, cũng không ai dám lên.
“Haha, với thực lực này mà các người cũng muốn giết tôi. Một đàn sói săn một con hổ thì cũng nguy hiểm đấy nhưng cũng chỉ là sói, mà các người thậm chí còn không phải sói!
Diệp Phàm thẳng thừng cười nhạo.
Vẻ mặt đám người nhất thời trở nên khó coi, một người tàn phế ngồi xe lăn như anh thì có tư cách gì sỉ nhục bọn chúng?
Còn chẳng phải là dựa vào phụ nữ mà ra vẻ ư?
“Diệp Phàm, anh đắc ý cái gì, nếu không có người phụ nữ này thì anh dám một mình đánh nhau không?”, Lâm Vân không nhịn được mà gào lên với Diệp Phàm.
“Ngu ngốc!”
Diệp Phàm không thể hiểu được sao người phụ nữ này lại ngu ngốc đến vậy. Hai lần trước ả vì nói năng ngông nghênh mà bị Âu Dương Ngọc Quân và anh đánh.
Nhưng vẫn không chịu nhớ kỹ, anh thật sự cảm thấy khó hiểu vì sao ả vẫn còn sống đến tận bây giờ mà không bị đánh chết.
“Tiểu Tuyết, Uyển Nhi, chúng ta đi ăn cơm…”
Diệp Phàm nói, anh không có hứng thú với đám bại tướng này, nói chuyện với bọn chúng một câu cũng là đang lãng phí thời gian của anh.
“Diệp Phàm, anh không được đi, anh đã đánh hai sư huynh của tôi thì phải giải thích rõ ràng”.
Lâm Vân phẫn nộ, ả cũng biết mình lắm mồm, nhất định sẽ bị đánh nhưng vẫn không nhịn được.
Diệp Phàm sầm mặt, Linh Hồ Uyển Nhi bật cười, nụ cười vô cùng lạnh lẽo.
Cô ta cười nhìn Lâm Vân: “Nói thật, phụ nữ ngu si tôi gặp nhiều rồi, nhưng ngu như cô thì là lần đầu tiên thấy”.
Bốp!
Vừa dứt lời, Linh Hồ Uyển Nhi đã vung tay cho ả một phát tát.
Khóe miệng Lâm Vân rách ra, máu chảy xuống.
Bốp, bốp, bốp…
Ả còn chưa kịp hoàn hồn thì Linh Hồ Uyển Nhi đã vả thêm mấy phát khiến ả kêu lên liên tục, không thể tránh được.
Đỗ Trạch, Chung Dật Phi đứng bên cạnh không dám nói gì, người phụ nữ này quá đáng sợ, bọn chúng không muốn bị đánh.
“A”.
Lâm Vân đột nhiên hét lên, đầu lệch sang một bên mà ngất đi, ngã vật ra đất, thậm chí không ai thèm đỡ ả.
Lần này không ai dám cản đường nữa. Linh Hồ Uyển Nhi đi trước, Hàn Tuyết đẩy xe lăn mà Diệp Phàm đang ngồi đi về phía phòng VIP.
Phía xa có một đám người vây quanh hóng chuyện.
Chung Dật Phi, Đỗ Trạch nghiến răng, cho đến khi Diệp Phàm rời đi mới dám động đậy.
“Thật nhục nhã…”, Đỗ Trạch gằn giọng.
“Không được, tôi không nhịn được nữa, tôi muốn ông tôi giết hắn!”, Chung Dật Phi nghiến răng, mắt đỏ cả lên.
Ông gã ta thành thạo cả võ cả y, là tộc trưởng nhà họ Chung, được gọi là Chung Thánh Thủ.
Ở võ đường cũng là một trưởng lão có uy tín, thực lực vô cùng mạnh.
Gã ta không chịu được cảm giác bị sỉ nhục, gã ta muốn báo thù.
“Anh Lâm, vừa rồi anh sao vậy?”, Đỗ Trạch sầm mặt, vừa rồi đều là người của Lăng Tiêu Sơn bọn chúng ra tay với Diệp Phàm.
Lâm Phàm một câu cũng không nói. Đường Kỳ Tài cùng mấy chục đệ tử võ đường đều chết trong tay Diệp Phàm.
Thậm chí ngay cả cái chết của sư phụ Đường Kỳ Tài – trưởng lão của võ đường cũng được cho là có liên quan đến anh.
Hiện tại Lâm Phàm lại không nói một câu, như vậy không hợp với lẽ thường.
Lâm Phàm cười gượng: “Ngay cả Trần Hùng, Uông Côn đều không phải đối thủ của người phụ nữ đó, tôi có thể khá hơn được ư?”
Lời này của Lâm Phàm là thật, thương vong vô ích chỉ làm nổi bật sự mạnh mẽ của đối phương.
“Vậy phải làm thế nào, chúng ta cứ chịu thua như thế sao?”, Đỗ Trạch nghiến răng nói.
Thật ra cho dù là võ đường hay Lăng Tiêu Sơn cũng đều có thực lực mạnh mẽ nhưng dùng để đối phó với Diệp Phàm thì không khỏi bị lên án vì lấy ít đánh nhiều.
Điều này không có lợi cho danh tiếng của họ nhưng chỉ để đám đệ tử trẻ tuổi ra tay thì lại không phải đối thủ của đối phương, rất phiền phức.
Lúc này, Lâm Phàm cười nói: “Cả giới võ đạo có nhiều người muốn giết hắn như vậy, chúng ta chỉ cần nói ra vị trí của hắn thì sẽ có người mạnh đến giết hắn”.
Mượn đao giết người!
Đám người liếc nhìn nhau, mượn đao giết người sao thoải mái bằng việc tự tay giết Diệp Phàm được.
Nhưng với bọn chúng mà nói hiện tại không có cách nào tốt hơn.
“Đi thôi, đưa hai sư huynh đến bệnh viện trước đã”.
Bọn chúng đến nhanh mà đi cũng nhanh. Hôm nay vốn là muốn mở tiệc tẩy trần cho Trần Hùng và Uông Côn.
Nhưng hiện tại một người bị trật khớp tay, một người bị đứt tai.
Mà bọn chúng một câu cũng không dám thốt, mất hết mặt mũi.
Trong phòng VIP, đám Diệp Phàm vui vẻ cười nói, ai cũng ăn ý không nhắc đến chuyện vừa rồi.
Trở về khu biệt thự số một, vẻ mặt Diệp Phàm trở nên lạnh lẽo.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!